Trọng Sinh Chi Hoan Sủng

Cảm nhận (2)



Editor: Nguyên Hy | Beta: Cuồng Soái Ca (Ngọc Nhi)

“Gọi tài xế đi mua vậy?” anh càng rối rắm.

Lâm Tưởng rầu rĩ nói: “không được! thật mất mặt!”

Cố Thành cảm thấy mình sống cũng không còn phải luyến tiếc điều gì nữa mà bổ nhào lên người cô, không tình nguyện nói: “Vậy thôi để lần sau vậy.”

Lâm Tưởng vốn muốn nói: “Vậy anh trực tiếp đi vào đi”, chợt nghe anh nói như vậy lại nuốt lời mình định nói vào, rụt rè một chút. Nhưng mà nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của anh có chút không đành lòng nói: “Nếu không để em dùng đùi giúp anh nhé?”

Cố Thành dùng sức lau mặt, anh không thích cô dùng đùi một chút nào!

Cố Thành tự nhận là không thích cô dùng đùi, nhưng cuối cùng vẫn ôm Lâm Tưởng lăn lộn mấy tiếng đồng hồ. Đùi của Lâm Tưởng bị ma sát đến mức sưng lên.



Đến khi hai người dừng lại thì đã là đêm khuya.

Hai người rửa mặt sau đó nằm lên giường lớn, Cố Thành hôn lên trán cô hỏi: “đi ngủ sớm một chút, ngày mai em có cảnh quay không?”

Lâm Tưởng nheo mắt lại, “Biết em phải đóng phim mà anh còn lăn lộn em lâu như vậy.”

“Em chưa từng nghe qua sao? Gãi không đúng chỗ ngứa, càng cào càng ngứa, câu này chính là đangnói trường hợp của anh.”

Lâm Tưởng phụt cười, lúc lâu mới nói: “anh cũng ngủ đi, ngày mai còn phải về thành phố S.”

Cố Thành ừ một tiếng, nói: “Ngày mai sau khi tan làm anh lại qua đây.”

“anh định ngày nào cũng chạy qua chạy lại như vậy sao?” Lâm Tưởng trừng mắt.

Cố Thành ôm cô, thở dài: “Bảo bối của anh ở đây thì anh còn có thể làm sao bây giờ? anh cũng cảm thấy rất tuyệt vọng.”

Trong lòng cô vừa ngọt ngào, vừa có chút lo lắng, nói: “Ngày mai không được tới đây nữa, ngày nào cũng chạy qua chạy lại như vậy sẽ rất mệt, đến cuối tuần rồi lại tới đây, cũng chỉ là không gặp nhau mấy ngày thôi.”

Cố Thành không đồng ý, chỉ dùng ánh mắt thâm thúy nhìn cô.

Lâm Tưởng dựa gần vào anh, nhẹ nhàng lay động thân thể anh, nhẹ giọng gọi anh: “Thành ~”

Cố Thành chỉ cười, vẫn không đồng ý.

Lâm Tưởng tiếp tục thuyết phục anh: “Thành, anh đồng ý với em đi, được không Thành ~”

Cố Thành cảm thấy toàn bộ xương cốt của mình đều đã bị cô làm cho mềm nhũn cả rồi, không còn chút sức lực nào để chống cự, “Được, được, được rồi, anh nghe em, cuối tuần lại tới đây.”

Lúc này Lâm Tưởng mới cảm thấy thỏa mãn, “Thế mới ngoan chứ, chúng ta mau đi ngủ thôi.”

********

Buổi sáng ngày hôm sau, sau khi Cố Thành đưa Lâm Tưởng tới phim trường mới rời khỏi. Căn bản anhcòn định đi vào chào hỏi nhà làm phim nhưng bị Lâm Tưởng từ chối. cô chỉ là một vai phụ không cần quá làm cao, làm cho người khác ghen tị cũng không tốt lắm.

đi vào phim trường thấy Lý Hân Ý đã đến rồi đang ngồi ở phòng nghỉ chờ trang điểm. cô ta có vẻ ủ rũ mí mắt cụp xuống, cả người nhìn trông không có chút tinh thần nào.



Lâm Tưởng đi tới ngồi xuống bên cạnh vỗ vỗ vào bả vai cô ta, hỏi: “Làm sao vậy, mới sáng sớm mà đãkhông có chút tinh thần nào vậy?”

Lý Hân Ý ngẩng đầu nhìn cô, tự giác gọi: “Chị.”

Lâm Tưởng:……

Hôm qua cô chỉ trêu chọc một chút không ngờ Lý Hân Ý lại nghiêm túc làm theo như vậy, rất đáng yêu.

“Ngoan, làm sao vậy? Tối hôm qua hình như em cũng uống rất ít mà?”

Lý Hân Ý uể oải nói: “Đúng vậy, sau khi trở về khách sạn, Tôn Trí cảm thấy không đủ hứng thú nên bọn em uống thêm một chút. Cuối cùng liền đè nhau lên giường lăn lộn đến tận nửa đêm. Buổi sáng sau khi thức dậy liền cảm thấy cả người giống như bị ép khô vậy.”

cô ta nói xong cũng quay qua nhìn Lâm Tưởng, cẩn thận nhìn từ đầu xuống chân, nói: “Hình như chị rất có tinh thần.”

Lâm Tưởng trả lời: “Ngủ ngon cả một đêm thì tất nhiên là sẽ có tinh thần.”

Lý Hân Ý:…….

Do dự một chút, cô hỏi Lâm Tưởng: “Chị làm thế nào mà không bị đè ra vậy?”

Lâm Tưởng:……..

Cái này, thật đúng là một lời khó mà có thể nói hết.

Sau đó nói: “Cái này là bí mật.”

Lý Hân Ý bĩu môi, nói: “Thấy thái độ của Cố Tổng ngày hôm qua đối với chị, nếu như không đè ngửa chị ra ăn tươi nuốt sống thì đúng thật là hiếm lạ. Chẳng lẽ hai người……”

Lâm Tưởng giơ tay ngăn cô ta lại: “Đổi đề tài khác.”

Lý Hân Ý ừ một tiếng, bỗng nhiên nói: “Chị, cảm ơn chị.”

“Hử?” Lâm Tưởng không rõ nguyên do là gì mà nhìn cô.

“Lúc trước Tôn Trí vẫn luôn không để ý tới em, tối hôm qua sau khi trở về vẫn luôn hỏi quan hệ của em với chị. Sau đó thái độ đối với em cũng thay đổi. Hẳn là hắn muốn có quan hệ với Cố Tổng, em nhớ hình như là hắn đang tranh đầu rất kịch liệt cùng với anh họ của mình.”



Lâm Tưởng nhướng mày nói: “Cho nên mới nói, chỗ dựa của chị rất vững chắc.”

“Vâng, em sẽ ôm thật chặt.”

Ngày hôm nay tiến độ quay phim tương đối nhanh, vai phụ của Lâm Tưởng liên tục quay mấy cảnh. Hôm trước cô có khác nhiều cảnh quay chung cùng với nam chính, nhưng chiều nay thì quay chung với nữ chính. Người đóng vai nữ chính là một nữ minh tinh đang nổi tiếng tên Liễu Phỉ, là một người vẫn rất còn trẻ mới hơn hai mươi tuổi.

Lúc trước Liễu Phỉ cũng có đóng rất nhiều phim truyền hình dần dần trở được nổi tiếng nên được rất nhiều người yêu thích. Lần này để bộ phim được nổi tiếng cũng phải một phần dựa vào cô ấy, đây chính là một trong những thủ đoạn tuyên truyền.

Đời trước Lâm Tưởng cũng từng tiếp xúc qua với Liễu Phỉ, khi đó Liễu Phỉ vẫn chưa là gì chỉ là một vai phụ mờ nhạt trong bộ phim. Lúc ấy Liễu Phỉ cũng không để lại cho Lâm Tưởng ấn tượng gì tốt cả, vô cùng thích phông má tỏ vẻ dễ thương, rõ ràng không có tài năng gì, lại còn muốn làm cao nên khi làm việc chung với mọi người trong đoàn làm phim cũng vô cùng khó khăn, luôn có mâu thuẫn xảy ra.

hiện thực trong giới giải trí chính là một vòng luẩn quẩn, ngươi nổi tiếng mọi người liền tâng bốc ngươi lên; ngươi không nổi tiếng thì sẽ không có ai nhớ tới sự hiện diện của ngươi. đã không nổi tiếng mà lại còn làm cao thì chẳng có lý gì bắt người khác phải để ý đến mình cả.

Lúc này hai người lại một lần nữa được đóng chung, vai chính và vai phụ đảo ngược, trong lúc nhất thời Lâm Tưởng cảm thấy rất xúc động.

Hiển nhiên Liễu Phỉ không để Lâm Tưởng vào mắt, đạo diễn vừa hô bắt đầu, cô ta liền tự mình diễn phần của mình, kết quả rất nhanh liền bị đạo diễn hô NG, nói cảm xúc của cô không đúng. Liễu Phỉ không vui liếc mắt nhìn Lâm Tưởng một cái, cô ta cảm thấy chính là do Lâm Tưởng không phối hợp diễn tốt với mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bạn đang xem chương Cảm nhận (2) của truyện Trọng Sinh Chi Hoan Sủng