Thú Phi Thiên Hạ: Thần Y Đại Tiểu Thư

Chó Cắn Chó (1)



Editor: Huynhnhu142

Trong phòng, Vân Thiên Vũ đang sợ hãi than, Họa Mi trên giường cũng tỉnh, hơn nữa sắc mặt của nàng hết sức đỏ thắm, tuyệt không vàng vọt như lúc trước, nàng mở một đôi mắt nhìn người trong phòng.

Trước tiên thấy được người đứng thẳng trước giường là Tiêu Dạ Thần, không khỏi la hoảng lên: "Ngươi, ngươi thế nào ở."

Vân Thiên Vũ nghe được tiếng Họa Mi sợ hãi kêu lên, nhìn sang, phát hiện Họa Mi lúc trước suy yếu vô lực, lúc này cũng khôi phục lại, không giống như trước suy yếu vô lực.

Đan dược này thật lợi hại, Vân Thiên Vũ lần nữa cảm thán một phen.

Nhìn Họa Mi khẩn trương nhìn chằm chằm Tiêu Dạ Thần, Vân Thiên Vũ vội vàng mở miệng: "Ngươi không cần khẩn trương, Tiêu thế tử tới đưa thuốc cho chúng ta, ngươi bây giờ cảm thấy như thế nào?"

Vân Thiên Vũ vừa nói, Họa Mi mới cảm giác được trên người mình không giống như vậy trước, khuôn mặt hoang mang lật người ngồi dậy, nhưng không choáng váng đầu hoa mắt, sức lực so với trước kia rất tốt.

"Tiểu thư, tại sao ta không có việc gì, hơn nữa tinh thần đặc biệt tốt."

Họa Mi trước bị thương không tính là nặng, chẳng qua thời gian dài dinh dưỡng không đầy đủ dẫn đến thân thể nàng hết sức suy yếu, cho nên mới phải ngất đi.

Lúc trước Vân Thiên Vũ cho nàng ăn Dưỡng Nguyên Đan, Dưỡng Nguyên Đan chính là dùng mười loại thuốc bổ luyện chế mà thành, cho nên Họa Mi sau khi ăn vào, rất nhanh tinh thần lực hồi phục.

Họa Mi dứt lời, Vân Thiên Vũ vẫn không nói gì, Tiêu Dạ Thần liền nói chuyện.

"Tiểu thư nhà ngươi đem Dưỡng Nguyên Đan trân quý vô cùng cho ngươi ăn, ngươi tự nhiên tinh thần tốt lắm, đáng tiếc tinh thần của nàng không được tốt như vậy."

Nghĩ tới đây cái, Tiêu Dạ Thần vẫn còn có chút tức giận bất bình.

Hắn nhất thời hảo tâm cầm vội tới cho Vân Thiên Vũ dùng, muốn nàng sau này có nghị lực bảo toàn mình, không nghĩ tới nàng cũng lấy cho một tiểu nha đầu dùng, thật là lãng phí một lòng.

Vân Thiên Vũ tự nhiên nghe được bất bình trong lời nói của Tiêu Dạ Thần, chỉ là nàng không để ý đến.

Họa Mi nghe Tiêu Dạ Thần nói, lập tức hiểu tại sao sinh lực mình tốt như vậy, so từ trước sinh lực mình còn tốt hơn, thì ra nàng ăn Dưỡng Nguyên Đan.

Đan dược trân quý vô cùng, người bình thường cả đời cũng chưa từng thấy qua đan dược, chớ đừng nói chi dùng đan dược, không nghĩ tới Tiêu thế tử đưa đan dược cho tiểu thư, tiểu thư lại cho nàng dùng.

Nhưng nàng càng hy vọng đan dược này tiểu thư dùng.

"Tiểu thư."

"Tốt lắm, đừng khóc, thân thể ta cũng không tệ lắm, không cần dùng."

Vân Thiên Vũ không thích nhất trường hợp khóc sướt mướt như vậy, cho nên mặt lạnh mở miệng, nàng ra lệnh cho Họa sau, liền tự quay đầu nhìn về Tiêu Dạ Thần: "Tiêu thế tử, tối nay phần nhân tình này, ta ngày sau nhất định sẽ trả lại cho ngươi, ngươi yên tâm."

Tiêu Dạ Thần cau mày nhìn chằm chằm Vân Thiên Vũ, đã nói nàng không cần trả, không cần nàng trả, nha đầu này thế nào bướng bỉnh như vậy.

Hắn đang muốn giáo huấn Vân Thiên Vũ đôi câu, vừa ngẩng đầu liền thấy dưới ánh đèn, vết sẹo kết vảy trên mặt Vân Thiên Vũ, bừa bãi hứng thú bố trí ở trên mặt của nàng, có vẻ hết sức dử tợn.

Nữ tử cho tới bây giờ chính là xem trọng dung nhan của mình, nàng bây giờ không thấy vết thương trên mặt mình, nếu nhìn thấy vết thương trên mặt, chỉ sợ nàng phải thương tâm đến chết.

Tiêu Dạ Thần suy nghĩ an ủi Vân Thiên Vũ nói: "Mặc dù ngươi ăn kim sang đan, hết đau đớn, làm cho vết thương khép lại, nội thương trên căn bản tốt lắm, nhưng kim sang đan chỉ trì nội thương, cũng không thể xóa vết sẹo trên người, bất quá ngươi đừng lo lắng, vết sẹo này không phải là không có biện pháp đi, Lăng Vân Tông có luyện đan sư, các nàng có thể luyện chế ra rất nhiều đan dược trân quý, ta tương nhất."

Tiêu Dạ Thần đang nói, trong phòng đột nhiên vang lên thanh âm thầm thì, thanh âm này cắt đứt lời của Tiêu Dạ Thần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.