Phùng Mật

Báo ân (tt)



“Là ta, ca ca đây, bảo bối.” Lệ đại gia vừa chậm rãi đến gần, vừa dùng lời ngon ngọt dụ dỗ, ý đồ muốn đánh tan cảnh giác của mỹ nhân.

Mật Nhi tựa như đã nhận ra được giọng của Lệ đại gia, nhỏ giọng nói “Trời đã tối đen, ca ca sao lại đến nơi này?” không biết là hắn có bị ảo giác hay không, vậy mà lại cảm nhận ra trong lời nói của nàng có chút thẹn thùng.

Vụng trộm thủ dâm bị đại ca nhà mình bắt gặp, thẹn thùng muốn chết, lại cảm thấy sắc trời tối đen, hắn không nên mạo muội xông tới, tiểu mỹ nhân, khẽ cắn răng nói “Nhuận Dù đang ngủ ở đối diện, ca ca muốn nói gì, sáng mai lại đến tìm chàng không muộn.”

“Đại ca đến không phải là tìm Nhuận Du, ta đến là đặc biệt tìm đệ muội, tâm sự mấy ngày nay, làm gì cũng không xong.” Lệ đại gia chậm rãi đến gần bồn tắm, căn bản không nghe lời nàng nói, ngược lại bị giọng nói mềm như bông của nàng làm tâm ngứa ngáy, côn th*t đã ngẩng cao đầu đội quần đứng dậy thành một khối,cho dù là màn đên tối mịt, nương theo ánh trăng nhợt nhạt cũng là thấy được rõ ràng đôi sóng mắt đầy mị tình của Mật Nhi.

Mỹ nhân là thẹn thùng đến hoảng sợ, hai cánh môi đỏ ửng cắn đến gấp, còn hai cái đùi dưới mặt nước lại nhẹ nhàng cọ sát vào nhau, nếu mắt hắn tốt một chút, có lẽ sẽ thấy được bí mật trong thùng tắm.

thật tiếc hắn mắt hỏng rồi.

Thấy hắn muốn đến gần đây, Mật Nhi nơi nào chịu, thân thể trần trụi dán trên vách thùng tắm lạnh lẽo cố sức cách xa nơi nào đó, trên đường như đụng phải cái gì đó, liền rên rĩ một cái, ngữ điệu đầu nhu tình mị hoặc, lại cùng với động tĩnh của nước làm đêm tối càng thêm yên tĩnh.

Lệ đại gia, bước chân khựng lại, không phải vì mỹ nhân kinh hoảng mà là dường như có tiếng của nam nhân.

Nhưng nơi này, nam nhân chỉ có mình hắn, còn có người tàn phế đang ngủ o o ở đối diện, sao có thể còn có tên dã nam nhân nào khác.

Lệ đại cho là mình nghe lầm, liền nhấc chân đi đến cạnh nàng.

“thật không dám dấu diếm, Mật Nhi đã hâm mộ đại ca đã lâu, vẫn là luôn muốn tìm cơ hội để tâm sựa.” Giọng nói ngọt ngào của mỹ nhân, thanh thuần lại đầy yêu mị.

Lệ đại gia nghe được, như đang tắm mình trong gió xuân, ngơ ngẩn dừng lại “thật sao?”

“Tất nhiên là thật, đêm mai, đại ca lại đến, liền sẽ hiểu được nhiệt tình của Mật Nhi.”

“Tối hôm qua vì sao lại trốn?” Lệ đại gia hỏi.

“Tối qua, đại ca quá lỗ mãng, dọa sợ Mật Nhi, còn có thể không chạy hay sao?” Tiểu mỹ nhân giọng điệu ngượng ngùng “Huống hồ lúc ấy, lại có một nam nhân, Mật Nhi phải cho hắn chút công đạo chứ.”

Đến lúc này mà còn nghĩ đến dã nam nhân khác, Lệ đại gia, được nếm kích thích của loại yêu đường vụng trộm, tựa như là đêm qua dã nam nhân cùng nàng cấu kết làm chuyện xấu chính là hắn, khôngnhịn được cười mắng “Tiểu dâm đãng, nói cho đại ca biết, thân mình nàng rốt cuộc có bao nhiêu nam nhân chơi qua?”

“Ghét quá ~~~” Mỹ nhân bĩu môi oán giận, trong lời nói mềm mại dụ hoặc làm người chịu đựng tra tấn, dương v*t Lệ đại gia sưng to, lúc này đây nhất định ôm tâm tư đi đến gần nàng.

“Đại ca, hôm nay thật không phải lúc.” Mật Nhi vội la lên.

Lại chậm rãi nhẹ giọng êm ái “ Nếu trở lại trễ, Nhuận Du, hắn sẽ sinh nghi, đại ca nếu không muốn chàng nghi ngờ lung tung, lại không tốt với ta, ngày mai, giờ này, hãy đến gốc liễu giả sơn nơi hậu viện đợi ta, cũng giống như đêm nay, Mật Nhi sẽ mặc một chiếc áo đến gặp ngài.”

Đầu lưỡi liếm môi, Lệ đại gia chăm chăm nhìn mỹ nhân, chậm chạp không tiến lên.

Tiểu mỹ nhân nói đúng, đêm nay đến là ý của hắn, nếu vừa rồi nhào lên cưỡng nàng, khó tránh khỏi ồn ào kinh động đến Nhuận Du cách đó không xa, đến lúc đó nói dối không thành, mặt mũi đại gia hắn đều sẽ khó coi.

Lệ đại gia sau khi trở về liền khó ngủ được, đem nha hoàn trong viện vào, bắt các nàng liếm mút cẩn thận hạ thân, thẳng đến khi mặt trời sáng tỏ, thân mình nha hoan mệt mỏi, miệng chua xót, vẫn khôngthấy vật trong miệng có dấu hiệu mềm xuống, trong lòng kêu khổ không ngừng.

Cuối cùng vẫn là Lệ đại gia mắt nhìn thấy trời đã sáng, thầm nghĩ muốn đem đồ để dành đến tối bóc hàng, lúc này mới chịu thả nha hoàn đi.

hắn sống nửa đời người, chưa bao giờ lại mong ngóng đêm nhanh xuống như vậy, thật vất vả chờ đợi đêm xuống, bọn hạ nhân đã về phòng ngủ, mới tránh né mọi người, âm thầm đi đến cây liễu cạnh giả sơn sau hậu viện, đến lúc đó chỉ có mình hắn, cũng không có động tĩnh của người nào.

Trời càng lúc càng tối mò, cứ đợi như thế một canh giờ, vẫn không mang mỹ nhân hắn trông chờ đến, Lệ đại gia vừa giận vừa gấp, lại vì muốn nếm mùi vị của mỹ nhân nên là nén giận xuống.

Gió lạnh luồn ù ù qua giả sơn, lại đi vào tay áo ống quần, phía sau lưng da thịt lạnh lẽo rùng mình, Lệ đại gia chịu đủ gió lạnh, nước mắt nước mũi thi nhau rơi xuống, thật sự không chịu nỗi cái trò cười cho thiên hạ này, bèn dẹp đường hồi phủ.

trên đường lại hứng thêm không ít gió lạnh, hắt xì đua nhau vang lên, nha hoàn trên đường cũng khôngbiểu lộ gì, đều xa xa mà chào hỏi, Lệ đại gia, rõ ràng dáng vẻ này là đến Biệt Xuân Viện chịu xấu mặt, lại nửa đường quay về, đêm nay cứ ở trong phòng ấm áp trước đi.



Ngày hôm sau, Lệ đại gia tỉnh dậy, trong lòng oán giận gấp bội, nghĩ thầm muốn đi tìm ả kỹ nữ dâm đãng kia đối chất, không nghĩ đến gió đêm qua quá lợi hại, làm sáng nay đầu váng mắt hoa cả lên.

Tùy tùng đến cửa, từ trong tay áo móc ra một phong thư, lại nói “Sáng nay, tiểu nhân thức dậy liền thấy, dưới cửa có lá thư này, không biết là của ai, tiểu nhân không dám mạo muội còn thỉnh chủ tử định đoạt.”

Trong phong thư có một tờ giấy, chữ viết uyển chuyển, khí chất, rõ ràng lại chữ viết của nữ tử, lại chỉ vỏn vẹn một câu.

Đêm mai gặp chỗ cũ.

Lệ đại gia đem thư vò trong lòng bàn tay, tống cổ tùy tùng uống dưới, còn mình thì ở thư phòng bế quan, nghĩ đến tiểu dâm đãng này rốt cuộc có tâm tư gì, làm hắn khổ sở đợi một đêm không đến, buổi sáng lại viết một phong thư xin lỗi, trên đời nào có chuyện tiện nghi đến như vậy!

không cam lòng, hắn càng nhớ thương thân thể ngon miệng của nàng, buổi tối. Lệ đại gia lại đúng hẹn, lại chờ đến một canh giờ, lúc đó vẫn chỉ có gió lạnh thổi vù vù, lại không thấy tiếng người.

Hai ngày! đã hai ngày!

Chuyện lớn cũng không có khả năng thất hứa đến hai lần, này rõ ràng là lừa gạt hắn!

Tiện nhân, Lệ đại gia phun nước bọt, lữa giận công tâm, đâu thèm theo quy củ, luân thường đạo lý, trực tiếp đi đến Biệt Xuân Viện, đêm nay liền làm trò trước mặt đệ đệ ruột thịt, đem tiểu kỹ nữ kia xé rách quần áo, hung hăng đè dưới thân mà chơi đến hỏng.

Dù sao Lệ gia bây giờ cũng chỉ có mình hắn là người thừa kế, nãi nãi già rồi, không trụ được bao lâu, liền tính trong lòng cho dù có bất công với Lệ Nhuận Du, cuối cùng vẫn là đem sản nghiệp toàn bộ giao hết cho mình hắn, hắn mới là đương gia của nhà họ Lệ, sớm hay muộn thì chuyện gì cũng phải nghe lời hắn, nha hoàn trong phủ đều phải nằm dưới thân hắn ngoan ngoãn đợi hắn cưỡi.

Nhưng trên đường đi, nha hoàn chạy tới chạy lui, bước chân vội vàng, thần sắc hoảng loạn, dường như có chuyện lớn gì đã xẩy ra.

Rốt cuộc nhận ra sự kỳ lạ Lệ đại gia đột nhiên dừng lại.

“Sao lại thế này! Xảy ra chuyện gì?”Đầu hắn ong ong, giống như có gì đó muốn nhảy ra.

Nha hoàn nơm nớp lo sợ, lã chả chực khóc “Lão phu nhân, lão phu nhân vì tham ăn một ít bánh trôi, liền không cẩn thận nghẹn nơi cổ họng, phun ra thật nhiều máu, nhanh, nhanh không trụ được.”

Lệ đại gia nghe xong, liền nổ mắt nổi giận “Xảy ra chuyện lớn như vậy, sao lại còn dám gạt ta!”

Nha hoàn kinh hoảng rơi lệ “Đại gia, thật suwk không còn kịp nữa rồi, bây giờ đại phu cũng đã đến, nóiđêm nay khó qua khỏi, bảo chúng ta nhanh chuẩn bị hậu sự.”

Lệ đại gia nghe vậy, liền buông tay.

Phía chân trời vang lên tiếng sấm ầm ầm, gió lạnh ào ạt cuốn lấy cây rừng, xem ra tiếp theo sẽ là mưa to.

Bước chân hắn vội vàng, vội vàng chạy đến viện của lão phu nhân, kết quả đến nơi liền nghe được tiếng thét, tiếng khóc cực kỳ bi ai, che trờ lấp đất vọng vào tai hắn, chân hắn suýt nữa mềm nhũn muốn quỵ dưới đất, liền ngây ngốc mở miệng, cuối cùng cũng ý thức được điều gì, khóe miệng chậm rãi gợi lên một nụ cười toại nguyện.



Lệ đại gia chưa bao giờ yêu thích vào phòng Lệ lão phu nhân, luôn cảm thấy nơi ở của người toàn là hương vị cổ hủ, như nói sinh mạng già cõi cùng chết chóc, mà hắn là thanh niêng tinh tráng, hưởng không hết vàng bạc tài vật, chơi không xong mỹ nhân nha hoàn, hà tất phải đi nhận cái xui xẻo này.

Nhưng đêm nay lại không giống.

Lão phu nhân cuối cùng cũng đã chết, toàn bộ gia sản của Lệ gia đều do hắn kế thừa, trên mặt nước mắt đẫm đầy, khóc lớn, trong lòng lại là mừng rỡ như hoa nở.

Thi thể lãi phu nhân còn nằm trong phòng, Lệ đại gia cơ hồ như quỳ như bò đi vào, vừa bò vừa khóc, nước mắt thi nhau rơi. Đời này trước nay chưa hề rơi nhiều như vậy,mờ vừa sờ đến giường vừa nghĩ chính mắt nhìn thấy lão phu nhân là chết hay không chết, lại nhìn đến ống nhổ bên giường, bên trong tràn đầy máu cùng đờm trộn lẫn.

hắn chỉ liếc nhìn một cái rồi quay mặt, cúi đầu lau nước mắt, gào to “Nãi nãi, người sao lại đi như vậy, Lệ gia sau này phải làm sao a!”

Quản gia bên cạnh cũng lau nước mắt, lại đem chuỗi chìa khóa giao đến tận tay hắn “Lão phu nhân trước khi đi đã dặn dò, nhất định phải đưa vật này đến tận tay ngài, bây giờ tiểu nhân đã làm xong, nóivậy lão phu nhân cũng an tâm nhắm mắt mà đi.”

Lệ gia rốt cuộc là của hắn.

Lệ đại gia nhịn không được muốn cười, làm trò trước mặt quản gia, chậm rãi cúi đầu, nước mắt như hạt châu rời ra từ khẽ tay hắn, môi dưới lại chậm rãi cong lên.

Phía sau bỗng nhiên có tiếng động, bọn nha hoàn nghẹn ngào nói “Bọn nô tỳ thỉnh an nhị gia, nhị phu nhân.”

“Đều lui xuống đi.” một giọng nam tính khàn khàn vang lên.

Lệ đại gia quay đầu ôm lấy nam nhân trên xe lăn, đem mặt vùi sâu vào cổ hắn “Nhị đệ, cuối cùng đệ cũng đến, đại ca chờ đệ thật lâu”

Đôi mắt hẹp dài sưng đỏ lại nhìn lên trên, thẳng tắp mà nhìn chăm chăm vào tiểu nương tử đang đẩy xe lắn, gió đêm mang gương mặt nàng tái nhợt, hai cánh môi mỏng mấp mấy, chỉ là đôi mắt tiểu nương có chút đỏ bừng, đầy nước, nhẹ giọng nói “Mong đại ca nén bi thương.”

Vừa mới rồi còn nghĩ thương tiếc nàng, nhưng nghĩ đến cảnh nàng hai lần thất hứa, để hắn trong gió lạnh khổ sở chờ đợi hai đêm, Lệ đại gia giận sôi máu, nghĩ thầm lần say gặp mặt, nhất định sẽ đem quần áo nàng xé nát, dùng côn th*t to lớn hung hăng mà trừng phạt nàng, đem tinh dịch trắng đục đều cho hết vào miệng nhỏ của nàng, cho vào bụng nhỏ của nàng, ngay cả dại dày của nàng cũng đều không buông tha,

Toàn thân tiểu kỹ nữ này, đều mỗi một chỗ đều là của Lệ Nhuận Mộng hắn.

Nhưng nghĩ thì nghĩ như vậy, một khi thật sự gaowj được rồi, lại càng thêm thương tiếc nàng hơn. ~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bạn đang xem chương Báo ân (tt) của truyện Phùng Mật