Nhật Ký Trọng Sinh Của Tra Nữ

Bạn bè



Kiếp trước, thân là một tiểu thư nhà giàu sành sỏi ăn chơi. Hồ bằng cẩu hữu, hội bạn thân nhiều vô số kể, đặc biệt Du Yến là một kẻ ngốc lắm tiền, mỗi lần ăn chơi cô đều sảng khoái thanh toán, những người chơi cùng đều biết điểm này của cô, cho nên bạn bè kéo theo bạn bè, bạn của bạn bè lại kéo thêm bạn bè, có lúc cả đám chơi cả nửa ngày, cô vẫn không biết đối phương là ai. Nhưng cô không hề để ý, ra ngoài chơi, chỉ cần vui vẻ là được, cho dù biết những người kia xem cô như kẻ ăn chơi trác táng, cô cũng ha hả chấp nhận, dù sao cô cũng có tiền.

Du Yến có vài người bạn, cũng thông qua quan hệ của cô, tiến vào giới giải trí, thường ngày cũng khá thân với nhau, lập thành hội bạn thân, lần này gọi điện thoại hẹn cô, chính là Tề Điềm Điềm bạn thân nhất của cô.

Vừa nghĩ đến Tề Điềm Điềm, Du Yến liền buồn bực, cả người thấy không khỏe, cực kì phiền muộn.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Kiếp trước, cô xem Tề Điềm Điềm là bạn tốt nhất của mình, là chị em, vẫn thường sử dụng mối quan hệ của mình để ủng hộ cô ta, sau cùng Tề Điềm Điềm cũng nổi như ước muốn của mình.

Tề Điềm Điềm cũng rất quan tâm cô, cứ rảnh rỗi liền hẹn cô đi chơi, sau khi biết cô bị ép hôn, còn rất đồng cảm với cô, thường khuyên giải cô, hai người thân thiết đến cô không hề giấu giếm chuyện gì. Sau đó tâm tình Du Yến không tốt, không muốn ra ngoài, Tề Điềm Điềm còn cả ngày chạy đến nhà cô chơi, cùng cô không vui, vì cô mà phẫn nộ bất bình.

Có loại chị em tốt này, Du Yến thực sự cảm động không thôi, chỉ có thể dùng những thứ mình có để ủng hộ cô để báo đáp.

Những câu Tề Điềm Điềm từng nói với cô, Du Yến đến nay vẫn khắc sâu trong lòng.

“Bây giờ đã là thời đại nào rồi, còn có chuyện ép hôn, chủ tịch Du anh minh cả đời, sao đột nhiên lại làm ra quyết định hồ đồ thế này.”

“Tiểu Yến, có người trẻ tuổi nào lại không bàn chuyện yêu đương chứ, điều kiện cậu tốt như thế, muốn đàn ông nào mà không có chứ, hơn nữa đối phương còn là một ông chú lớn hơn cậu tám tuổi nữa!”

“Nếu là tớ, không có tự do, không có chân ái, thế thật sự không thể sống nổi.”

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Thế giới lớn thế này, chúng ta vẫn chưa chơi đủ đâu.”

“Cậu không thể sống vật vờ như vậy, cậu phải tự mình đấu tranh vì cuộc sống tươi đẹp hơn.”

...

Lúc ấy Du Yến bị những lời nói cảm động này của cô ta làm cho hồ đồ, cảm thấy vẫn còn có người hiểu cô, thế là quan hệ giữa hai người càng thân thiết hơn, những bạn khác còn chọc hai người là lesbian.

Tề Điềm Điềm là chị em tốt nhất của cô, suốt một khoảng thời gian dài, Du Yến từ đầu chí cuối vẫn cho rằng như thế.

Cuối cùng, thời gian cứ thế trôi, cô và Cố Hành Viễn ly hôn, cô quen biết Kỷ Hải, những chuyện xảy ra với cô hoặc bên cạnh cô, cho đến khi phát sinh ra rất nhiều chuyện, cô mới dần dần nhìn rõ người bạn mà cô cho rằng là bạn thân nhất trên đời này của mình.

Du Yến thoải mái ngủ trưa, lúc tỉnh dậy cảm thấy tinh thần sảng khoái, tâm trạng thoải mái, cả người cũng không còn đau nữa.

Cô một mình ăn tối, Cố Hành Viễn đi xã giao, chiều có gọi điện báo với quản gia, còn dặn dò phòng bếp làm vài món hợp khẩu vị của Du Yến.

Du Yến vừa hưởng thụ bữa tối ngon miệng, vừa nghĩ về quan hệ giữa cô với Cố tiên sinh, bất cẩn nghĩ đến tình hình chiến nhau trên giường của hai người, còn có hình ảnh không ngừng chiếm đoạt của Cố tiên sinh lúc động tình, Du Yến đột nhiên mặt đỏ đến tận mang tai, vội uống vài ngụm canh, cố gắng áp chế ngọn lửa trong lòng.

Sau khi đi dạo tiêu thực trong vườn xong, đi đến bên hồ bơi, phát hiện hồ bơi được dọn dẹp đến trong vắt sạch sẽ, nước cũng là mới thay, liền không nhịn được mà cho ba mươi hai like cho Dư quản gia. Thời tiết nóng thế này, thật sự là thời điểm thích hợp để bơi lội nghịch nước.

Đi đến cả người đầy mồ hôi vào trong nhà, Du Yến cao hứng đi tìm Dư quản gia, cô rất cuộc phát hiện ra Dư quản gia cũng không phải là cái gì cũng không làm khó được ông, cô có chứng cứ!

“Cô chủ tìm tôi có chuyện?”

“Dư quản gia, ông nhìn xem, ông nhìn chân tôi này!” Du Yến tạo thành dáng đứng kim kê một chân*, nâng một chân lắc lư trước mặt Dư quản gia, vẻ mặt kia hệt như những lưu manh cố ý gây chuyện.

(* Dáng đứng trụ bằng một chân, chân kia co lại sao cho hai chân tạo thành hình tam giác)

Dư quản gia nhíu mày nhìn chân cô, nghiên cứu nửa ngày, hỏi “Bị muỗi đốt sưng lên nhiều vết?”

“Đúng vậy, muỗi trong nhà chúng ta đã tụ tập thành ổ rồi, chi chít như thế, tùy tiện đi hai bước cũng đụng chết vài con, ông xem chân tôi đầy vết muỗi chích rồi, ây da, ngứa chết tôi rồi.”

“Để tôi đưa thuốc cho cô chủ.” Dư quản gia nói xong, liền bước nhanh vào phòng để đồ tìm thuốc mỡ cho cô.

Du Yến ngồi trên sô pha, lắc đầu chậc chậc vài tiếng, nghiêm túc phê bình: “Dư quản gia, cái này là ông không đúng rồi, tiểu tiết nghiêm trọng thế này cũng có thể sơ sẩy, nếu Cố tiên sinh anh minh thần võ ra ngoài tản bộ, về bị cắn sưng cả chân, ông nói là lỗi của ai đây?”

Nhìn cô chủ đang nghiêm túc vạch lá tìm sâu, khóe môi Dư quản gia giật giật, nói ngày mai sẽ gọi công ty diệt côn trùng đến diệt muỗi.

Hiếm khi thấy Dư quản gia khó xử, Du Yến hài lòng quay về phòng.

Tắm xong, liền trang điểm xinh đẹp, lúc này mới gọi tài xế lái xe ra ngoài.

Nói thật, lần nữa sống lại, cô thật sự không muốn kết giao với những người bạn thân này, nhưng cô lại có chút không cam tâm, kiếp trước bị xem như kẻ ngốc lâu như thế, bây giờ biết được chân tướng thật sự, cô vẫn không thể nào làm được vẻ vân đạm phong khinh, cười một cái cho qua được.

Cho dù không cố ý đi trả đũa, thì cũng nên biến mình thành người ngoài cuộc, xem kịch người ta diễn cũng vui đấy chứ.

Thân là thủ đô của một nước, thành phố B có hoàng thành cung điện. Bề dày của nền văn hóa lịch sử cũng không che giấu được mặt xa hoa, vàng son, đúng là càng về đêm càng rực rỡ.

Du Yến quen thuộc đến một hội sở cao cấp, cô là hội viên ở đây, mỗi lần cùng bạn bè tụ họp đều ở nơi này, chỉ cần đọc mã hội viên của cô, tất cả chi phí đều sẽ ghi vào sổ cô, vô cùng tiện lợi. Cho dù bình thường cô không đến, ngẫu nhiên cũng có bạn bè dùng tên cô để đến đây tiêu xài.

Bạn bè trước đây dùng danh nghĩa của cô để tiêu xài, cô cảm thấy bọn họ là xem trọng cô, dựa dẫm cô, đặc biệt có thể diện. Bây giờ nghĩ lại, cô cảm thấy não mình chứa đầy bã đậu, ngốc không thể tả.

Vừa tiến vào hội sở, Du Yến không lập tức đi tìm mọi người họp mặt, mà nhờ nhân viên phục vụ gọi quản lý đến, khóa lại thẻ hội viên trước đây của cô, làm lại một tấm thẻ mới, sau khi bảo đảm bản thân sẽ không tiếp tục bị xem là kẻ phung phí nữa, cô mới nhờ người dẫn đường, chậm chạp đi đến phòng bao mà Tề Điềm Điềm đặt sẵn.

Thật hào phóng, còn đặt phòng sang trọng như thế này.

Cửa phòng bao vừa đẩy ra, tiếng gào thét ầm ĩ lập tức truyền đến bên tai, Du Yến giật mình, lắc lắc tai, lúc này mới trưng ra vẻ mặt tươi cười đi vào.

“Du nữ vương của chúng ta cuối cùng cũng đến rồi.” Người đẹp cầm micro nhìn thấy cô, cũng không hét nữa, kích động cao giọng chào cô.

Nói thật thì người đẹp cầm micro này Du Yến cũng từng gặp qua vài lần nhưng vốn dĩ không biết cô ta tên gì, chẳng qua đối phương chào hỏi cô thân thiết, nhiệt tình thế này, mọi người khẳng định đều cho rằng tình cảm của hai người rất tốt.

Đưa mắt nhìn quanh, người trong phòng bao rất nhiều.

Du Yến cười cười chào hỏi mọi người, mắt nhìn xung quanh thầm tính, có hơn hai mươi người trong phòng, đám người này thật khá, hơn hai mươi mấy người ở trong phòng bao sang trọng hết ăn lại uống, khoản chi phí cũng không nhỏ.

“Gia hỏa nhà cậu, cuối cùng cũng đến rồi, trước đây gọi điện cũng không tìm được cậu.” Tề Điềm Điềm ngồi giữa sô pha, một đống người vây quanh cô ta, nhìn thấy Du Yến bước vào, cô ta liền đuổi bọn họ đi, để lại một chỗ trống bên cạnh, kéo cô ngồi xuống.

Tư thế này, giống hệt như cô ta là chủ nhân của buổi tiệc tối nay vậy.

Du Yến nhếch môi cười, ngồi xuống bên cạnh cô ta, trong lòng thầm nghĩ tụ họp lần này là do Tề Điềm Điềm gợi ra, mình cũng không định giúp bọn họ thanh toán, cho nên nói Tề Điềm Điềm với thân phận chủ bữa tiệc tiếp khách, cũng là danh chính ngôn thuận.

“Vào trong đoàn phim, số cá nhân khóa máy.” Du Yến giải thích qua loa một câu, có người đưa ly rượu cho cô, cô nhận lấy cầm chơi một hồi lại đặt sang một bên nói: “Có nước suối không, miệng khát.” Vừa dứt lời, liền có người cầm nước suối đóng chai đưa cho cô, Du Yến mở ra uống vài ngụm, uống xong cũng không đặt lên bàn mà cầm chai nước trong tay xoay xoay.

“Biết cậu là người bận rộn mà, chẳng qua lâu rồi không gặp, mọi người đều nhớ cậu lắm, tớ lúc này mới hẹn cậu ra.” Tề Điềm Điềm dựa vào người cô, nụ cười rạng rỡ, thân thiết ôm lấy tay cô không buông.

Tề Điềm Điềm vô cùng xinh đẹp, vẻ đẹp của cô ta không hề giống với Du Yến, mẹ của Du Yến đến từ phương nam, Du Yến lớn lên rất giống bà, cho nên dung mạo mang theo vẻ tinh xảo, dịu dàng của con gái Giang Nam, trong trẻo thoát tục, nói tóm lại, vẻ đẹp của Du Yến, là dựa vào khí chất. Mà Tề Điềm Điềm lại đẹp kiểu kiềm diễm, đẹp đến bá đạo.

Một người là tranh thủy mặc đạm mạc, một người là tranh sơn dầu rực rỡ, hai người hoàn toàn là hai phong cách khác nhau, kiếp trước lại ngoài dự đoán mà kết giao thành bạn thân.

Kiếp này, Du Yến tổng kết, phong cách không giống tuyệt đối không thể làm bạn thân!

Tề Điềm Điềm nói xong câu này, dựa theo tính cách trước kia, Du Yến khẳng định sẽ đắc ý, vỗ bàn nói: “Mọi người cứ ăn, cứ uống, tớ mời khách! Đừng khách khí với tớ!”

Nhưng sau khi tỉnh khỏi giấc mộng phù phiếm một đời người kia, Du Yến cũng không vỗ bàn nữa, nói chuyện cũng không còn hùng hồn như thế, chỉ lẳng lặng cười, nụ cười kia, sáng ngời động lòng người, khiến mọi người nhất thời không dời mắt được.

Sau đó cô nửa đùa nửa thật bảo: “Nhiều người nhớ tôi thế này, tôi cảm thấy áp lực lắm.”

Tề Điềm Điềm cười mắng: “Mọi người đều thích cậu, cậu còn không chịu sao, thật không biết thỏa mãn mà.”

“Nói về mấy bạn nam bên kia đi, trước đây tôi cũng chưa gặp qua.” Du Yến hất cằm, ý bảo Tề Điềm Điềm nhìn về hướng kia.

“Đó là vài trai gọi mới đến của hội sở này, là quản lý giới thiệu đó, tớ thấy họ cũng soái, nên bảo họ cùng qua đây chơi.” Tề Điềm Điềm giải thích, nói xong còn chớp chớp mắt nhìn cô, thì thầm bên tai cô, “Thế nào, lát nữa đưa một người đi chứ?”

Du Yến trừng mắt, “Cậu cũng biết tôi rồi, tốt xấu gì, tôi cũng là người có gia đình.”

Du Yến nhớ rõ, lúc cô mười tám, mấy người này liền mở tiệc ăn mừng, nói cô đã thành niên rồi, cần phải khai trai, thế là gọi một trai gọi đến cho cô, lúc ấy Du Yến bị đưa đến khách sạn đã say tí bỉ, vốn không biết sau đó phát sinh chuyện gì, chỉ là hôm sau tỉnh lại, nhìn thấy vệt máu bên đùi nói cho cô biết tất thảy.

Mơ mơ màng màng đem lần đầu tiên cho trai gọi, bây giờ nghĩ lại cũng muộn rồi, đây là hậu quả của việc chơi với bạn xấu.

Giọng cười nhạo của Tề Điềm Điềm cắt ngang hồi ức của cô, liền nghe cô ta nói: “Hầy, em gái số khổ của tôi, tuổi trẻ thế này đã mất đi quyền lợi hưởng thụ rồi, tớ á, thật sự cảm thấy không đáng thay cậu đấy.”

Du Yến lén lút trợn mắt, cuộc sống của cô, cần gì Tề Điềm Điềm cô ta bình luận đáng hay không đáng, bao đồng quá nhỉ.

Tề Điềm Điềm tiếp tục nói: “Nghe nói, dạo trước cậu lại ở trong nhà ầm ĩ hả.”

“Cái này cậu cũng biết ư?” Du Yến bất ngờ, tin tức người này cũng thật rộng, chuyện cô ở nhà đều có thể thăm dò ra?

“Tớ cũng là nghe người ta nói thôi.” Tề Điềm Điềm hàm hồ nói: “Cuộc sống thế này của cậu lúc nào mới kết thúc đây, chân ái đâu? Tự do đâu? Đều không cần nữa sao?”

Du Yến vờ ảo não, thở dài, “Đây là số mệnh rồi.”

“Tớ nói này em gái, cậu có phải ngốc rồi không? Trẻ tuổi như vậy mà chấp nhận số phận ư, cuộc sống là tốt hay xấu đều phải xem cậu trải qua thế nào.” Tề Điềm Điềm lại bắt đầu thao thao bất tuyệt chỉ bảo cô.

Trước đây, những lời này của cô ta nghe thế nào cũng là vì tốt cho cô, nhưng bây giờ nghe lại, càng giống như là đang tẩy não, Tề Điềm Điềm vẫn luôn muốn thấm nhuần quan niệm của cô, hôn nhân không như ý, phải thay đổi, phải phản kháng.

Trước đây Du Yến không nghĩ đến chuyện này, là do cô ngốc, nhưng sau khi biết được những chuyện xảy ra sau này, cho dù Tề Điềm Điềm dùng thuốc tẩy tẩy não cô lần nữa, thì cũng không làm được gì.

Mục đích của Tề Điềm Điềm quá rõ ràng, thủ đoạn cũng quá vụng, chỉ có kẻ ngốc mới không biết cô ta muốn làm gì. Mà kiếp trước Du Yến, chính là kẻ ngốc tin tưởng cô ta kia.

Có một khoảng thời gian rất dài, cô cảm thấy cách nghĩ và hành động của Tề Điềm Điềm khiến người ta rất khó hiểu. Sau khi nghiên cứu hồi lâu, cô mới tổng kết ra, người khác thường sẽ có ý nghĩ khác thường, cũng không phải chuyện lạ gì.

Tất cả sự thân thiết của Tề Điềm Điềm, nhẫn nại khuyên cô, mục đích cuối cùng chỉ có duy nhất một chuyện - cô ta nhìn trúng Cố Hành Viễn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bạn đang xem chương Bạn bè của truyện Nhật Ký Trọng Sinh Của Tra Nữ