Giao Dịch Tình Yêu

Màn Tỏ Tình Xảy Ra Bất Ngờ



Cách đó không xa, một chiếc xe Rolls-Royce đang dừng đỗ lại.

Bích Hằng ngồi ở vị trí lái xuyên qua kính chiếu hậu nhìn Thanh Tuấn ngồi ở phía sau. Anh nhếch khóe môi, má hóp chặt lại, trong mắt là một màn yên tĩnh.

Thanh Tuấn nghe thấy Bích Hằng nói, sau khi Lâm Thảo muốn gặp mình, cả đêm thức trắng làm việc, vội vã chạy không ngừng nghỉ đến biệt thự.

Nếu không phải vừa nãy gặp phải, sợ rằng anh cũng không biết Lâm Thảo có người đàn ông khác ở bên ngoài.

Bảo người đàn ông đó dừng ở chỗ xa như vậy, Lâm Thảo là muốn lừa dối, bắt cá hai tay ư?



Lâm Thảo ở bên này thể hiện ra có chút lo lắng khi đối mặt với màn tỏ tình đến bất ngờ của Thắng Cảnh.

Từ nhỏ đến lớn, đây vẫn là lần đầu tiên cô được người ta tỏ tình như vậy.

Hai má của Lâm Thảo bỗng đỏ lên.

Những sợi tóc của người phụ nữ bị gió thổi hất cao lên trong gió. Cô mặc chiếc váy màu đen chạm gót, bên ngoài khoác một chiếc áo gió màu be. Cô mặc không nhiều, nhưng bàn tay trắng nõn lộ ra bên ngoài rất lạnh.

Thắng Cảnh cởi áo khoác của mình ra, khoác lên người cho Lâm Thảo, lịch sự hơn nữa cũng không mất phong độ: “Tiểu Thảo, anh biết việc này rất đột ngột, em không cần trả lời anh ngay. Em có thể trở về suy nghĩ một chút, nếu như em đối với anh vẫn không tính là ghét bỏ, hy vọng em có thể cho anh một cơ hội theo đuổi em.”

Thắng Cảnh nói xong, tâm trạng cũng rất kích động. Lời nên nói anh ta cũng đã nói rồi, cũng không muốn khiến Lâm Thảo có cảm giác bị gò ép, lập tức lái xe đi.

Lâm Thảo nhìn Thắng Cảnh rời đi, trong lòng hỗn loạn.

Cảm giác được người khác tỏ tình, nói thế nào đây… sẽ có một chút vui mừng, dù sao lúc nãy cô vẫn sống trong câu nói “tiền chơi gái” đó của Thanh Tuấn.

Thậm chí cảm thấy mình không đúng chỗ nào hết.

Thắng Cảnh là một người tốt, hoặc là có thể Thông qua anh ta để quên đi anh.

Cách tốt nhất để chữa khỏi bệnh cho bản thân không phải chính là đặt tất cả suy nghĩ lên trên người khác sao?

Nhưng… với thân phận như cô có đáng có được người tốt như Thắng Cảnh không?

Lâm Thảo hít một hơi thật sâu, cúi đầu đi về phía biệt thự.

Cô đầy tâm trạng, hoàn toàn không chú ý đến chiếc xe Rolls-Royce ở phía sau.

Thanh Tuấn cứ nhìn người con gái đó như vậy, nhìn cô khoác chiếc áo khoác của một người đàn ông khác đi vào trong biệt thự.

Bích Hằng đi theo Thanh Tuấn đã rất nhiều năm rồi, anh ta biết bây giờ tổng giám đốc Thanh rất tức giận.

“Tổng giám đốc Thanh, bên cô Võ vẫn đang đợi câu trả lời của anh.”

Võ Lưu Niên muốn gặp Thanh Tuấn, Thanh Tuấn đã từ chối, nhưng Võ Lưu Niên nói sẽ đợi anh.

“Nói với cô ấy, chút nữa Tôi đến.”



Lâm Thảo thu lại áo khoác của Thắng Cảnh, chỉ mặc chiếc váy gile màu đen, ngồi yên lặng trên ghế sofa một lúc.

Cô muốn sắp xếp lại mối quan hệ với Thanh Tuấn.

Thanh Tuấn đã đính hôn, Võ Lưu Niên – vợ tương lai của anh cũng không thích cô.

Thanh Tuấn cũng không thích cô, giữ cô lại chẳng qua là vì chút nhu cầu sinh lý đó của đàn ông.

Bây giờ có một Thắng Cảnh bằng lòng thích cô, cô nên giữ chắc lấy.

Vậy thì, cô tiếp tục ở lại thêm nữa cũng không có ý nghĩa gì nhiều.

Bởi vậy, rời xa thôi!

Cô nghĩ xong, lấy điện thoại ra, chuẩn bị nói cho Bích Hằng chuyện ngày mai mình rời đi, cô lại nhìn thấy tin nhắn của Bích Hằng gửi đến.

Tin nhắn đó nhận được từ mấy tiếng trước.

Nội dung là: Tổng giám đốc Thanh tối nay đến.

Bởi vì cô có hẹn với Thắng Cảnh nên không để ý đến điện thoại.

Từ trên ghế sofa cô đứng bật dậy, chân va phải vào bàn uống nước phía trước, trên da thịt trắng nõn lập tức bầm tím lên một vết.

Cô không quan tâm đến sự đau đớn, khập khiễng bước đến bên cửa sổ, nhìn thấy chiếc xe quen thuộc đó bên ngoài cửa sổ.

Nhưng chiếc xe đó rõ ràng có nhịp điệu sắp rời đi.

Cô không quan tâm đến việc chân không mang giày, nhanh chóng chạy ra ngoài.

Nhưng xe vẫn đi mất rồi.

Cô không biết mình lấy đâu ra sức mạnh, luôn đuổi theo theo ở phía sau.

Trong miệng còn hét lên: “A Thanh, A Thanh …”

Cô cảm thấy, lần này nếu như không gặp được anh, sau này cũng không có cơ hội nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.