Giao Dịch Tình Yêu

Anh Sẽ Đối Xử Tốt Với Em



Cô không dám động, cô cảm nhận được vật dưới người mình kia đang hung hăng chạm vào mình, một luồng hơi nóng xông từ mặt lên trán.

"Anh, anh thả em ra, bụng em chật chội..." Cô nhẹ nhàng nói, vô cùng đáng thương.

Khóe miệng Thanh Tuấn hơi cong nhẹ lên, đưa tay đặt cô ngồi sang bên cạnh, véo nhẹ cái miệng đang hơi vểnh lên của cô, cô tránh đi, hành động đưa đẩy này, dường như còn có chút tình ý.

Bích Hằng tức thời không nhìn kính chiếu hậu nữa, chuyên tâm lái xe.

Tâm trạng của Lâm Thảo rất loạn, hai mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, xe chạy được một đoạn, cô mới nhận ra được rằng đây là hướng đi về phía tòa biệt thự kia.

"Ông Thanh." Lâm Thảo nuốt nước miếng: "Em nhớ là, cô Võ Lưu Niên... Cô ấy rất ghét em."

Thanh Tuấn nhíu mày, không phủ nhận nói: "Ừm."

Lông mày cô chậm rãi nhíu lại một chỗ: "Em cho là sau khi em bị anh tống vào tù, đã giải quyết xong chuyện."

"Tất nhiên là không phải." Thanh Tuấn ngắt lời cô.

Lâm Thảo giật mình, hai tay không tự chủ mà nắm chặt lại, chẳng lẽ thật sự như cô suy nghĩ, chuyện đưa cô vào tù thực tế là hiểu lầm?

Ngay sau đó vang lên bên tai là câu nói của anh: "Anh còn chưa trả công cho em."

Sau khi Lâm Thảo bị bắt một tháng, biệt thự thật sự mất trộm.

Kẻ trộm trộm hết toàn bộ đồ hiệu trang sức và túi xách trong biệt thự, ngay cả thẻ ngân hàng ở trong ngăn kéo bàn trang điểm.

Kẻ trộm bán hết đồ đắt tiền đi, sau khi vào sóng bạc tiêu xài hết, liền bắt đầu chú ý đến thẻ ngân hàng.

Chỉ tại dã tâm của kẻ trộm quá lớn, muốn một lần lấy hết tiền trong thẻ ngân hàng, ngân hàng nghi ngờ việc rút hơn ba tỷ tiền mặt, liền liên hệ với Thanh Tuấn.

Lúc này anh mới biết được, lúc trước khi người phụ này ra đi, không hề mang theo gì cả.

Đây là lần đầu tiên anh tin rằng, nếu có người phụ nữ nào không vì tiền của anh, chỉ có người phụ nữ này.

Trái tim bị che lấp đã lâu lại rung động vì chuyện ngoài ý muốn này.

Nhưng một câu nói kia của anh, lại làm cho Lâm Thảo vốn còn một tia hi vọng lập tức phai nhạt đi.

"Không cần, coi như là... Em làm miễn phí." Cô cắn môi, viền mắt đỏ hoe.

Thanh Tuấn nghiêng đầu, để ý đến khóe mắt long lanh của người phụ nữ.

Anh lại cúi đầu, nhìn thấy những vết tích trên cổ tay tinh tế của người phụ nữ đó, kia là vô số những vết sẹo nhỏ do cắt cổ tay mà có... Cô...

Anh mím môi, đáy mắt là vẻ âm trầm: "Về sau em ở cùng với anh, anh sẽ đối xử tốt với em."

Khóe miệng của Lâm Thảo cong cong, từ trước đến nay anh luôn hào phóng, một năm đó, "phần thưởng" mà cô nhận được, cũng đã đạt đến ba trăm triệu.

Nhưng đây không phải điều cô mong muốn.

"Em không thiếu tiền xài, cũng không cần đến đồ vật xa xỉ gì cả, cảm ơn ý tốt của ông Mạc."

Thanh Tuấn không phải không nhớ những điều mà Lâm Thảo đã nói trước đó.

Cô nói, cô muốn làm bạn gái anh!

Anh cho rằng cô quá tham lam nhưng trên thực tế hình như không phải như vậy.

"Võ Lưu Niên, chỉ là đám cưới gia tộc, anh hi vọng em hiểu."

Đây là lần đầu tiên Thanh Tuấn giải thích với người khác.

Bích Hằng giật mình.

Lâm Thảo nghiêng đầu nhìn về phía anh.

Bỗng nhiên tiếng động cơ của chiếc xe Cayenne dừng lại, xe đã dừng ở trước biệt thự, Bích Hằng xuống xe mở cửa cho Thanh Tuấn, ngược lại Thanh Tuấn lại mở cửa cho Lâm Thảo.

Tinh thần Lâm Thảo có chút hoảng hốt, không cử động cơ thể.

Thanh Tuấn dứt khoát đưa tay ra ôm cả người cô xuống xe...

Gió hè thổi qua nhè nhẹ, tóc của người phụ nữ buông loạn lên trên bờ vai người đàn ông.

"Căn biệt thự này đã đổi sang tên em, về sau em chính là chủ nhân của nơi này."

Giọng nói Trầm thấp ôn hòa tựa như tiếng đàn của anh vờn quanh tai cô.

"Đứa bé trong bụng em, cũng sẽ là người thừa kế của anh."

"Nhưng..." Cô có rất nhiều điều nghi vấn nhưng lại không biết bắt đầu hỏi từ đâu, cuối cùng thốt ra từ mấu chốt nhất: "Võ Lưu Niên thì sao?"

"Anh và cô ta chỉ là vợ chồng ngoài mặt thôi."

Giọng nói của cô dịu dàng nhỏ nhẹ, xen lẫn với chút khàn khàn: "Vợ chồng ngoài mặt có nghĩa là hai người vẫn là vợ chồng..."

Anh vẫn để cô làm tình nhân.

"Trước kia hai người chưa kết hôn, em ở bên cạnh không có gì quá quắt nhưng bây giờ, cái thân phận tình nhân này, lại là người thứ ba, em không thể nhận được..."

Bước chân của Thanh Tuấn bỗng nhiên dừng lại, cúi đầu xuống đối mặt với con ngươi đầy nước của cô, hai mắt của cô rất đẹp, giống như một con suối trong suốt nhưng trong đó lại phủ đầy vẻ ưu phiền ảm đạm.

Anh hít một hơi sâu: "Không phải, anh và Võ Lưu Niên chỉ làm hôn lễ, chưa đăng kí kết hôn."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.