Giao Dịch Tình Yêu

Tha Thứ Cho Anh Được Không



Thắng Cảnh xuống xe, đi thẳng về phía cô, ấm áp gọi một tiếng Tiểu Thảo.

Lâm Thảo liền vội vàng đứng lên, trên mặt bỗng xuất hiện vẻ băn khoăn: "Anh, anh đã đến..."

Thắng Cảnh mấp máy môi: "Xin lỗi, anh tới muộn."

Lâm Thảo lắc đầu xua tay: "Không có, không có, đã rất nhanh rồi, rất xin lỗi vì đã làm phiền đến anh, chỉ là ở đây em không có người bạn nào khác..."

"Em gầy đi rồi."

Lâm Thảo sửng sốt.

Thắng Cảnh nhíu mày, anh ta vẫn tưởng rằng sẽ có thể sắp xếp lại được mối quan hệ với Lâm Thảo nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy kia của cô, anh ta vẫn không nhịn được mà đau lòng.

"Em..." Cô hơi đỏ mặt cúi đầu, trong mắt là sự ngượng ngùng khó che giấu: "Em rất khỏe, ở trong đó, ở trong đó, người cùng phòng đối xử với em rất tốt, giám ngục cũng đối xử với em rất tốt."

Nhưng những vết tích trên cổ tay cô, lại đập vào mắt Thắng Cảnh.

Anh ta biết, những gì cô trải qua trong tù không hề tốt, nếu không... Sao lại có thể làm mình bị thương...

Bỗng dưng, Thắng Cảnh bước gần về phía cô, ôm cô vào trong lòng.

Lâm Thảo ngẩn người ra, trừng to mắt.

"Thật xin lỗi, anh không nên bỏ đi trong thời điểm em cần anh nhất, tha thứ cho anh được không?"

Cô cho rằng Thắng Cảnh có chút ghét cô, nhưng hình như là không phải.

"Thắng Cảnh..."

Ngay tại lúc Lâm Thảo định nói điều gì đó, một cái bóng đen đột nhiên vọt tới, đánh Thắng Cảnh ngã xuống đất.

Rời khỏi Thắng Cảnh, cô rơi vào trong một vòng tay ấm áp quen thuộc.

Cô kinh ngạc ngẩng đầu, đập vào mắt là chiếc cằm kiên nghị, khuôn mặt tuấn tú cùng với mùi hương mà cô hay gặp ở trong mơ.

"Anh là ai?" Khóe môi Thắng Cảnh vương vết máu, nhanh chóng đứng dậy, trong câu nói không còn sự dịu dàng khi nãy.

Thanh Tuấn nhíu chặt mày, cằm hơi nhếch lên, điệu bộ hơn người. Anh bỏ qua sự tồn tại của Thắng Cảnh, cánh tay dài nắm chặt bên hông của người phụ nữ, chỉ nói: "Đi về cùng anh."

Sắc mặt Lâm Thảo tái nhợt, bước chân nặng nề như đeo chì, cánh mội cô run rẩy, khuôn mặt là vẻ không thể nào tin nổi.

Tại sao Thanh Tuấn lại xuất hiện ở đây.

"Về, trở về đâu?"

Thanh Tuấn hơi nhíu khóe miệng, trong mắt hiện lên vẻ không kiên nhẫn: "Tất nhiên là về nhà."

Nhà?

Lâm Thảo không rõ, rõ ràng là anh đã kết hôn rồi, tại sao còn...

Lâm Thảo che bụng, cảnh giác lùi về phía sau một bước: "Ông Mạc, có phải ông có hiểu lầm gì không?"

Cô cho là, việc của cô và Thanh Tuấn đã giải quyết xong từ lâu rồi.

Từ trước đến nay Thanh Tuấn không phải là người kiên nhẫn, thời tiết nóng nực đã sớm khiến anh trở nên nôn nóng.

Anh tốn bao nhiêu công sức để đưa người phụ nữ này từ trong tù ra, vậy mà cô lại đi tìm người đàn ông khác trước.

Trong lòng anh như có một luồng khí nóng thổi lên.

Cánh mũi Thanh Tuấn khẽ nhếch, mặt càng thêm Trầm xuống, liền đưa bế ôm ngang Lâm Thảo lên.

Không để cho Thắng Cảnh ngăn cản, sau khi Thanh Tuấn cướp được người lên xe, nhanh chóng rời đi.

...

Trong xe, Bích Hằng chỉnh điều hòa nhiệt độ xuống thấp nhất.

Lâm Thảo ngồi trên đùi Thanh Tuấn.

Không gian trong xe nhỏ hẹp, hai người đều chảy mồ hôi, mùi hương trên cơ thể đều quanh quẩn trên chóp mũi của mỗi người.

Lâm Thảo đỏ bừng mặt, vừa tức giận vừa xấu hổ.

"Anh thả em ra..."

Lâm Thảo vốn trời sinh dịu dàng, lúc tức giận cũng là vẻ dịu dàng nhu nhược.

Dáng vẻ của cô, thật là dễ bắt nạt.

Thanh Tuấn nhếch môi, cánh tay dài của anh vẫn đặt bên hông cô như cũ, không hề buông ra, để Lâm Thảo ngồi vững trên người anh.

Người phụ nữ này mang cái bụng lớn, mà còn nhẹ như vậy.

Người đàn ông cúi đầu nhìn, lúc này mới chú ý đến người phụ nữ này còn gầy hơn so với tám tháng trước, xương gò má hiển hiện, gương mặt lõm xuống, ngược lại cái bụng còn lớn hơn cả người phụ nữ có thai bình thường.

Anh nhíu mày: "Đứa bé trong bụng em có lẽ là quỷ hút máu, nhìn cái dáng vẻ người không ra người quỷ không ra quỷ của em kìa."

Cô bị mắng, trong lòng lại càng khó chịu, cô cắn môi mỏng, hốc mắt dần đỏ lên.

Khóe mắt cô đã ngấn nước mắt, giãy giũa muốn đi xuống khỏi đùi anh.

Người đàn ông kia lại vững như núi, không hề động đậy chút nào.

Nhiệt độ trong xe rất thấp, cơ thể Thanh Tuấn lại như đang đứng ngoài đường nhựa, dục hỏa lại bị người phụ nữ trên người khiêu khích lên.

"Em an phận một chút đi." Người đàn ông khẽ than, thanh âm dừng ngay bên tai Lâm Thảo, hơi thở ấm áp phun ra, khiến cho cô ngứa ngứa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.