Giao Dịch Tình Yêu

Em Muốn Tìm Một Người Bạn Trai



Mắt Lâm Thảo vẫn luôn mở, khóe mắt ướt lệ long lanh: “Em… em muốn tìm một người bạn trai để yêu đương hẳn hoi, hai người có thể đi nhà hàng ăn cơm, đi rạp chiếu phim xem phim, sau đó hẹn gặp cha mẹ hai bên, tổ chức một lễ cưới đơn giản, trở thành vợ của anh ấy, lại sinh cho anh ấy những đứa con…”

Lông mày của Thanh Tuấn nhếch lên.

“Còn nhớ ngày đó khi lần đầu tiên anh và em có quan hệ không? Lúc em đó đã nói, muốn làm bạn gái anh.”

Thanh Tuấn nhớ, mỗi lần nhớ đến đều cảm thấy người phụ nữ này đang mơ mộng hão huyền.

Lâm Thảo khẽ cười nhẹ thành tiếng, thẳng thắn lại dịu dàng, còn mang theo chút không quan tâm.

“Anh nói em như vậy không thể trở thành bạn gái anh, em chỉ cho rằng anh cần chút thời gian đón nhận em…”

Rõ ràng năm năm trước, người đàn ông này đã từng nói với cô, bảo cô làm bạn gái của anh.

Lâm Thảo dừng lại một chút, cổ họng nghẹn lại, trong lòng cô thực ra biết, người như Thanh Tuấn cần phải môn đăng hộ đối.

Cô cố nén sự khó chịu đó xuống, tiếp tục nói: “Bây giờ nếu anh đã đính hôn rồi, em cũng không tiện tiếp tục sống ở chỗ này.”

Ánh mắt Thanh Tuấn tràn đầy sự âm u, lời nói trách móc: “Đến giờ, cô vẫn muốn làm bà Thanh?”

Lâm Thảo sững sờ một chút, cười thoải mái: “Hì hì, anh mới biết đó.”

Thanh Tuấn rút tay đang đặt ở eo Lâm Thảo ra, từ trên giường ngồi thẳng dậy: “Cô rốt cuộc vẫn không tự lượng sức mình chút nào.”

Lâm Thảo cúi đầu, sau khi chuẩn bị xong tâm trạng, lại ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Thanh Tuấn: “Anh đừng nhìn em như thế này, vẫn có người thích em. Hôm nay… chính vào lúc nãy còn có người tỏ tình với em đó, em định đón nhận anh ta…”

“Hắn là ai? Làm gì? Hắn có thể cho cô thứ gì? Cô theo hắn có thể có được tiền đồ gì?”

Thanh Tuấn ném ra một loạt những câu hỏi, Lâm Thảo nắm chặt lòng bàn tay, rất nghiêm túc trả lời câu hỏi của Thanh Tuấn.

“Anh là Thanh Tuấn, tổng giám đốc của Thanh Thị, anh có thể cho em tiền, em theo anh sẽ có rất nhiều tiền! Với người kia, em còn không biết anh ta làm gì, nhưng anh ta đối với em rất tốt, em bình thường tiêu xài không nhiều, nếu em và anh ta ở bên cạnh nhau, chỉ cần quang minh chính đại, cuộc sống có lẽ sẽ dễ sống. Điều quan trọng là… điều quan trọng là, em rất thích anh ta…”

Cô không ghét bỏ Thắng Cảnh.

Nếu thích, cũng có một chút đi, dù sao người ta thích cô, cô cũng nên lấy “thích” để báo đáp lại một chút.

Thanh Tuấn cười nhạt: “Mấy tháng trước, cô cũng từng nói thích Tôi.”

“Đó là đang lấy lòng anh, sợ anh nổi giận, sợ anh sẽ không cần em.”

Lâm Thảo ngẩng đầu, trong mắt lóe sáng lên: “Hay là nói… thật ra anh cũng thích em một chút? Nếu như anh nói không muốn em rời đi, em sẽ không đi…”

Cô từ đầu đến cuối chỉ muốn có được một câu thừa nhận của anh!

Khi một người yêu sâu đậm đến mức hèn mọn như hạt bụi, cô đã hoàn toàn không có tự ái có thể nói rồi.

Thanh Tuấn chăm chú nhìn người phụ nữ trần truồng trên giường, vẻ đẹp mềm mại của cô quả thực khiến anh yêu đến mức không buông tay. Anh quả thực muốn giữ cô lại, lúc đôi môi mỏng của anh khẽ mở, bên ngoài lại vang lên một tiếng khóc sụt sùi.

Âm thanh này làm kinh động đến hai người ở trong phòng.

Cửa phòng mở ra, Võ Lưu Niên đứng bên ngoài cửa, hai mắt ngấn lệ.

Mặt cô ta trắng bệch như tờ giấy, môi khẽ run lên, trong mắt lại nhuốm màu khổ sở và bi thương.

Lâm Thảo nhìn thấy sự thay đổi trên khuôn mặt của Võ Lưu Niên, dường như đã kết luận Võ Lưu Niên cũng yêu người đàn ông này giống như cô, nếu không sao lại đau khổ như vậy.

Ngoại trừ Võ Lưu Niên, trong màn đêm đen này, Lâm Thảo dường như còn cảm nhận được một người khác đang đứng bên ngoài cửa, người đó có đôi mắt đen sáng sắc bén vô thường, không giống với Bích Hằng.

Võ Lưu Niên nói một câu: “Xin lỗi, em đến không phải lúc.” Ngay khi muốn lui ra khỏi cửa, Thanh Tuấn lại kéo cô ta lại: “Em đừng đi, chuyện tối nay anh sẽ cho em một câu trả lời.”

Giây tiếp theo, Thanh Tuấn lôi Lâm Thảo đang ở trên giường xuống dưới, bởi vì sự va đập mạnh mẽ này, cơ thể yếu ớt của cô đau đến mức cắn chặt răng, giọng nói bên tai giống như tiếng nói lạnh lùng từ địa ngục truyền đến: “Bây giờ lập tức cút, nếu như còn xuất hiện nữa, Tôi sẽ khiến cô chết một vạn lần!”

Trái tim của cô trùng xuống, cô muốn bò dậy nhưng phát hiện ra mắt cá chân đã bị thương, cô dùng giọng nhỏ nhất nói: “Em, em không đứng dậy được…”

Thanh Tuấn nhíu chặt mày, dùng ga trải giường quấn cô lại, vác lên trên vai đi ra ngoài. Trong khoảng mười mấy giây, cô bị vứt một cách vô tình lên bãi cỏ đầy bụi đất, mắt cá chân bị thương hoàn toàn, cô đau đến mức trên trán toát ra mồ hôi.

Giây trước anh vẫn còn ôm cô, làm những hành động thân mật nhất giữa những người yêu nhau, giây sau bởi vì sự xuất hiện của Võ Lưu Niên, anh lạnh lùng vô tình vứt cô ra ngoài.

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, hai má cô nổi lên toàn bộ màu máu, giống như cương thi vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.