Vợ, Ngoan Ngoãn Để Anh Yêu

Thiếu



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Vậy chúng ta lên lầu nghỉ ngơi!” Đỗ Ngự Đình ôm cô, bước nhanh lên lầu, bỏ lại một câu cho hai người ở dưới lầu: “Ngày mai lại tìm các người tính sổ.”

Gia----- Sau lưng hướng về phía hai người Ninh Noãn Dương lặng lẽ làm ra dấu tay thắng lợi, đoán chứng cứ như vậy tránh khỏi kiếp nạn tối nay (không có đơn giản như vậy).

..........

“Ầm-----”

Cửa phòng bị đóng lại, cô bị ném lên trên giường.

Hồi lâu, bên trong phòng không có một chút tiếng động nào, quỷ dị đến nỗi làm cho người ta cảm thấy có chút kỳ quái.

Từ trong chăn, Ninh Noãn Dương ngẩng đầu, vẻ mặt của Đỗ Ngự Đình không chút thay đổi, hai tay ôm ngực đứng ở cửa, “Đầu không đau nữa?” Anh cười như không cười nhìn cô.

“Vốn là không.....” Đau, Ninh Noãn Dương mơ hồ gật đầu, nhưng mà sau khi nhìn thấy trên mặt của người đàn ông muốn nổi lên phong ba, trong lòng cả kinh, nguy rồi, “Đau, rất đau.....” Cô cau mày, ôm đầu, thấy trên mặt của người đàn ông không có ý bỏ qua, cô di chuyển thân thể nhỏ bé chui vào trong chăn, quấn mình thật chặt, giống như một con sâu lông, chỉ nhìn thấy cái đầu.

“Chồng ơi, em mệt quá, ngủ thôi!”

Ít nhất bọc chăn rồi, anh sẽ không đánh được cô.

“Cho em ba giây, chui từ trong chăn ra.” Giọng nói của người đàn ông ẩn chứa sự tức giận truyền đến, “Một!”

“Hai!”

Lúc Ninh Noãn Dương còn đang suy nghĩ rốt cuộc có nên ra ngoài hay không, thì đã bị Đỗ Ngự Đình ôm ra từ trong chăn.

“Ôi, chồng ơi, anh có mệt không? Em giúp anh xoa bóp.” Ninh Noãn Dương ngượng ngùng cười, nằm ở trên tấm lưng rộng của người đàn ông, hai tay đặt trên vai của anh, ra sức xoa bóp nịnh nọt, “Thoải mái không? Rất thoải mái có đúng không?” Cô cẩn thận quan sát sắc mặt của Đỗ đại thiếu, hình như đã tốt hơn lúc nãy.

“Chồng ơi, xoa bóp thường xuyên sẽ làm cho cả người khỏe mạnh, công việc của anh mệt như vậy, nhất định phải xoa bóp nhiều hơn.” Ninh Noãn Dương vừa ấn, vừa vắt hết óc tìm đề tài. Anh chẳng nói câu nào, không khí nặng nề đến đáng sợ. Vốn tưởng rằng tối nay có thể bình yên vô sự, bây giờ xem ra, không có dễ dàng như vậy, biết trước như vậy cô sẽ không chạy. Tội của cô bây giờ tăng thêm một bậc rồi!

“Chồng ơi, anh uống trà không?”

“Chồng ơi, anh đi vệ sinh không?”

“Chồng ơi, anh rất đẹp trai, rất đẹp trai!”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ninh Noãn Dương lộ ra vẻ đau khổ, tự nói chuyện một mình, từ đầu tới cuối người đàn ông đều nghiêm mặt, không nói không cười. Anh không nói câu nào, nhưng cô lại có thể cảm nhận được anh đang tức giận.

Làm sao bây giờ?

Cô mệt quá, tay cũng rất mỏi.

“Chồng ơi, anh muốn ngủ chưa?” Ninh Noãn Dương chớp mắt, nở một nụ cười rất niềm nở. Huhu, cánh tay của cô thật sự là rất mỏi.

“Mệt không?” Đỗ Ngự Đình rốt cuộc cũng tìm thấy lương tâm, để cho cô dừng tay.

Gật đầu, vẫy tay.

“Biết nguyên nhân không?”

Gật đầu, vẻ mặt như đưa đám.

Đỗ Ngự Đình hài lòng gật đầu, nghiêng người lấy tờ giấy ở trên đầu giường, “Đọc cái này một lần cho anh nghe.”

“Dạ.” Ninh Noãn Dương gật đầu, nghiêm túc đọc, “Sau này không được đi quầy rượu, quán ăn đêm, buổi tối phải ngoan ngoãn đợi ở nhà, không ra ngoài, nghe lời của chồng.....” Cô càng đọc càng cảm thấy lời này không được tự nhiên, cho nên giọng nói cũng trở nên nhỏ hơn.

“Không nghe thấy.” Đỗ Ngự Đình nhìn cô, “Đọc lại.”

“Sau này không được đi quầy rượu.....”

“Không nghe thấy.”

Ninh Noãn Dương tức giận, dứt khoát kéo cổ họng lên: “Sau này không được đi quầy rượu.....”

Đọc xong, cô cười nịnh nọt, nhìn người đàn ông: “Chồng ơi, đọc xong rồi, có thể ngủ chưa?”

“Ngày mai chép năm mười phần nộp cho anh.”

“Éc?” Ninh Noãn Dương mở to miệng, “Năm mười phần?”

“Chê ít? Vậy thì tám mươi phần đi.” Người đàn ông liếc cô một cái.

“Không, không, năm mươi phần là được rồi.” Ai bảo cô có lỗi trước, bị bắt tại trận.

Ngoài cửa, hai người vừa nghe lén động tĩnh trong phòng, vừa khẽ bình luận.

“Noãn Noãn thật đáng thương, bị Đỗ Ngự Đình bắt nạt như vậy.” Ngôn Cẩn Phong tức giận.

“Không phải đâu, chúng ta chỉ nghe thấy bề ngoài thôi.” Uông Sunny phản đối.

“Vậy chúng ta đánh cược đi, ngày mai Noãn Noãn có cần nộp năm mươi phần điều khoản kia không. Tôi cược một bữa điểm tâm, tôi thua tôi sẽ không ăn, cược Noãn Noãn sẽ phải nộp.” Đây là giọng nói của Ngôn Cẩn Phong.

“Được, tôi cược hoàn toàn không có nộp, tôi thua tôi sẽ không ăn một ngày.”

Lục Tử Viễn tỉnh lại, đã là chuyện của mấy ngày sau. Hốc mắt của anh hãm sâu, khuôn mặt gầy đến nỗi gần như không có thịt, cũng không có một chút huyết sắc.

“Anh ăn một chút gì đó được không?” Nhậm Tử Huyên cầm chén sứ trong tay, cẩn thận trông coi ở mép giường. Canh trong chén, là do cô sau khi thỉnh giáo đầu bếp trong nhà, đã tự tay nấu, cô chưa từng tiến vào phòng bếp, ngay cả anh trai cũng chưa từng ăn qua đồ ăn của cô làm. Nhưng mà vì anh, cái gì cô cũng có thể làm.

Từ đầu đến cuối Lục Tử Viễn đều nhìn trần nhà, hai tay nắm chặt góc chăn, hai mắt của anh vô thần, ánh mắt trống rỗng. Anh vô thức vuốt mép giường, sau khi tìm kiếm


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bạn đang xem chương Thiếu của truyện Vợ, Ngoan Ngoãn Để Anh Yêu