Vạn Cổ Đệ Nhất Con Rể

Đi Ước Chiến



- Ngu xuẩn, tự cho là đúng, tự đại cuồng vọng, bản thân bành trướng...

Tần Lập biết Hứa Vô Chu đi thực hiện ước chiến, hắn liên tục tức giận mắng vài tiếng.

Tiểu tử này không nhìn rõ chính mình, hắn chỉ là bát trọng, làm sao có thể đối kháng Tạ Quảng Bình, cửu trọng đối với bát trọng là nghiền ép tuyệt đối. Hiện tại hắn đi không phải là muốn chết sao?

- Thành sự không có bại sự có thừa, hỗn trướng!

Tần Lập gầm thét, hắn nhận được tin tức, hai nhà Mao Lý hôm nay có hành động quy mô lớn, hắn còn có rất nhiều chuyện phải làm, bận bịu sứt đầu mẻ trán, tiểu tử này còn đi gây chuyện thêm cho hắn.

Tần Lập thật không muốn quản gia hỏa này, nhưng hắn dù sao cũng là huyết mạch của Hứa đại ca, cũng không thể nhìn xem hắn bị đánh chết.

- Tần Vân Kiệt, thông tri mấy vị thống lĩnh của Tần gia đi theo ta.

Sắc mặt Tần Lập tái xanh phân phó Tần Vân Kiệt, nghĩ thầm chờ Tần gia xử lý xong mọi chuyện, liền đưa gia hỏa này ra khỏi Lâm An Thành, mắt không thấy tâm không phiền, về sau cùng hắn không còn quan hệ gì. Nghĩ đến sự tình bận rộn mấy ngày nay, Tần Lập lại có chút hoảng hốt.

Tần Vân Kiệt thầm nói:

- Tốt nhất đánh hắn cho tàn phế, tối thiểu thành tàn tật rồi thì không thể gây chuyện, Tần gia nuôi hắn cũng không vấn đề gì.

Tần Khuynh Mâu nghe Tần Vân Kiệt nói thầm, trừng mắt liếc nói:

- Nói xui xẻo cái gì đó. Hắn lại như thế nào cũng là người trong nhà, cầu nguyện cho hắn thắng mới là suy nghĩ ngươi nên có.

- Hắn thắng như thế nào được, tỷ tưởng Tạ Quảng Bình danh xưng đệ nhất công tử là tự nhiên mà có sao.

Tần Vân Kiệt thầm nói.

Một câu nói kia để Tần Khuynh Mâu có chút khó xử, Hứa Vô Chu một mực nói muốn cướp đoạt danh xưng đệ nhất công tử, cũng là bởi vì nàng.

Tần Khuynh Mâu lại nghĩ tới vụ đánh cược với Hứa Vô Chu, hắn thật chỉ tự đại thôi sao? Những ngày này nàng và Hứa Vô Chu tiếp xúc nhiều nhất, mặc dù hắn một mực lười biếng luôn nằm ngủ, thế nhưng có chút khác biệt với quá khứ.

- Cha, Hứa Vô Chu thật có khả năng thắng được Tạ Quảng Bình không.

Tần Khuynh Mâu hỏi.

- Tỷ, có phải tỷ hồ đồ hay không, ngay cả ta cũng biết, tám mạch tuần hoàn cùng chưa tuần hoàn chênh lệch quá xa, đây là cục diện thua không thể nghi ngờ. Nếu như vậy mà hắn còn có thể thắng, về sau ta quỳ liếm hắn.

Tần Vân Kiệt nói.

- Được rồi! Mau tới đó ngăn cản hắn!

Tần Lập khiển trách, hắn cũng không coi trọng Hứa Vô Chu.

....

Hứa Vô Chu và Tạ Quảng Bình ước chiến, đã sớm truyền khắp toàn bộ Lâm An Thành.

Một người là phế vật nhất Lâm An Thành, chiến với một người là đệ nhất công tử Lâm An Thành, cái chủ đề này quá mức kíƈɦ ŧɦíƈɦ.

Những ngày gần đây, rất nhiều người đều đang nói về chuyện này.

Đương nhiên, tuyệt đại đa số mọi người cũng không coi trọng Hứa Vô Chu. Cho dù là có truyền ngôn Hứa Vô Chu ẩn giấu thực lực, khả năng cũng đã đạt tới Hậu Thiên cửu trọng, nhưng mà ngay cả như vậy, tất cả mọi người đều cho rằng Tạ Quảng Bình chắc chắn thắng.

Tạ Quảng Bình từ trước tới nay là Lâm An Thành đệ nhất công tử, người có tên cây có bóng. Cho dù gần đây thỉnh thoảng tuôn ra các loại sự tích cường đại của Hứa Vô Chu.

Nhưng trong đầu đại đa số người ở Lâm An Thành, vẫn còn lưu lại hình ảnh phế vật của Hứa Vô Chu. Cho nên trong suy nghĩ, tất cả mọi người cảm thấy Hứa Vô Chu thua xa Tạ Quảng Bình.

Đặc biệt có tin tức truyền ra, Tạ Quảng Bình đã tu thành võ kỹ tam phẩm. Tất cả mọi người càng cảm thấy lần này Hứa Vô Chu chính là đi tìm cái chết.

- Lão Vương, ngươi không phải mở sòng bạc sao? Thế nào, trận chiến này ngươi làm sao không mở cược chứ?

- Ngươi cố ý lừa ta đúng không. Trận chiến này làm sao mở tiền đặt cược, kết quả đã rõ ràng, nếu ta mở không phải sẽ thua sạch sao.

- Ngươi có thể mở Hứa Vô Chu kiên trì được bao nhiêu chiêu, mặc dù đã xác định hắn sẽ thua, nhưng khả năng kiên trì được bao nhiêu chiêu cũng có thể cược a. Hắc hắc, Triệu gia đã sa sút nghe nói cũng mở ra tiền đặt cược như vậy.

- Triệu gia đã sa sút thành như thế, cũng có thể mở cược? Ha ha, hắn không sợ thua ngay cả nơi đặt chân đều không có sao?

- Cho nên hắn mở là cược thắng thua tỉ lệ thấp đến mức một trăm ăn một, tỉ lệ cao là cược Hứa Vô Chu chống đỡ được dưới bao nhiêu chiêu.

- Hắn còn dám mở cược tỉ lệ thắng thua? Ha ha ha, một trăm ăn một mặc dù thấp, nhưng thịt muỗi cũng là thịt, tuyệt đối ăn được thịt vì sao không ăn, ha ha, chúng ta cũng đi đánh cược một phen.

- ...

Nơi diễn ra trận chiến!

Lúc này tiếng người huyên náo, đặc biệt là các tiểu thư thiên kim của Lâm An Thành, chiếm một chỗ rộng rãi.

Tạ Quảng Bình là đệ nhất công tử, ở Lâm An Thành địa vị rất cao trong lòng các thiếu nữ, là tình nhân trong mộng của các nàng, nhưng hắn rất ít xuất hiện trong tầm mắt công chúng, lần này có thể thấy hắn thể hiện ra phong thái thực lực, những nữ nhân này làm sao nhịn được mà không đến xem.

Tạ Quảng Bình đứng ở trên bệ đá, mặc dù chỉ đơn giản đứng ở đó, nhưng lại dẫn tới từng đợt reo hò thét lên.

Đương nhiên, Hứa Vô Chu thật lâu chưa đến, cũng làm cho những nữ tử này bất mãn chửi rủa hắn.

- Hắn tính là thứ gì, thế mà để Tạ công tử chờ hắn.

- Đúng vậy! Nghe nói gia hoả này ngay cả đêm tân hôn cũng đi dạo thanh lâu, thật buồn nôn, cũng không biết tại sao Tạ công tử lại đáp ứng cùng hắn so tài.

- Còn không phải bởi vì hồ ly tinh Tần Khuynh Mâu kia, cũng không biết Tạ công tử sao lại thích nàng.

- Đúng vậy. Tần Khuynh Mâu kia nên cùng phế vật như Hứa Vô Chu ở một chỗ, Tạ công tử là của chúng ta.

- Ha ha ha, nếu Tạ công tử đánh chết Hứa Vô Chu, hồ ly tinh kia chẳng phải thành quả phụ.

- ...

Những nữ nhân này ngôn ngữ ô uế, rất ghen ghét việc Tạ Quảng Bình ưa thích Tần Khuynh Mâu.

Lúc này Hứa Vô Chu chậm rãi đi tới, cũng nghe được những lời này, nội tâm của hắn rất không thoải mái. Con mẹ nó, Tạ Quảng Bình tính là cái rắm gì, xứng với Tần Khuynh Mâu của ta sao? Cái gì đệ nhất công tử, hôm nay đem ngươi đánh thành chó! Để xem những thiếu nữ này còn có thể thích ngươi không.

Hứa Vô Chu đến, để bốn phía nguyên bản đang ồn ào bỗng an tĩnh lại, tất cả mọi người nhìn về giữa sân.

- Còn tưởng ngươi không dám tới.

Tạ Quảng Bình ở trên cao nhìn xuống Hứa Vô Chu, có chút vênh váo tự đắc.

Hứa Vô Chu đi lên bệ đá, nhìn thoáng qua Tạ Quảng Bình nói:

- Bắt đầu đi, đừng lãng phí thời gian. Ta đã đáp ứng nàng, để nàng đợi ta mang về tin tức tốt.

Tin tức tốt? Ngươi bị đánh chết, có lẽ đối với nàng mà nói chính là tin tức tốt!

Tạ Quảng Bình tươi cười, xác thực anh tuấn tiêu sái phong độ nhẹ nhàng.

- Phi! Ngươi cũng không biết chúng ta ân ái cỡ nào. Nàng yêu ta đến điên cuồng.

Hứa Vô Chu cảm thấy phải chứng minh một chút địa vị phu quân của hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bạn đang xem chương Đi Ước Chiến của truyện Vạn Cổ Đệ Nhất Con Rể