Từng Có Một Người, Yêu Tôi Như Sinh Mệnh

Trái Tim Chúng Ta Cố Chấp Biết Bao



Thời tiết bắt đầu có dấu hiệu ấm áp hơn, tôi không muốn ở trong nhà nên ra vườn hoa bên lề đường ngồi vài tiếng đồng hồ.

Ánh nắng buổi chiều rất tuyệt, bên cạnh có mấy đứa trẻ chạy đi chạy lại đùa giỡn, tiếng cười vui vẻ của các em lanh lảnh như tiếng chuông ngân. Tôi ôm mặt nhưng không cảm nhận thấy một tia ấm áp nào.

Đột nhiên có tiếng nói vang lên bên tai tôi: "Mùa đông sắp trôi qua rồi, cô chưa gặp mùa xuân của Odessa phải không?"

Tôi buông thõng tay, hóa ra là Andre, anh đưa cho tôi một cốc cà phê.

Uống một ngụm cà phê nóng bỏng, linh hồn tôi dần trở về chốn cũ. Tôi hỏi Andre: "Sao anh biết tôi ở đây?"

"Tôi vừa gặp cô bạn cùng phòng xinh đẹp của cô". Andre nháy nháy mắt.

Bình thường Andre rất hiếm khi mặc thường phục, hôm nay anh diện một áo len màu đen cao cổ và quần jeans. Bộ quần áo trông rất giản dị, vạch bên trong ra xem có lẽ gắn mác Made in China, thế nhưng Andre vẫn nổi bật và dễ chịu.

Dưới ánh nắng mặt trời, đồng tử màu xanh lam của anh dường như trong suốt, có thể nhìn thấy đáy mắt.

Andre ngồi xuống bên cạnh tôi. Cả hai chúng tôi đều không lên tiếng, chỉ im lặng dõi theo dòng người qua lại.

Trên quảng trường có người kéo đàn phong cầm, toàn những ca khúc quen thuộc từ thập niên sáu bảy mươi như "Buổi tối ngoại ô Moskva", "Katyusha", "Hoa mâm xôi nở"... Ông ta chơi hết bài này đến bài khác nên những người xung quanh dần dần tụ tập lại, thậm chí có người dắt tay nhau nhảy theo điệu nhạc.

"Andre". Cuối cùng tôi là người phá vỡ không khí trầm mặc: "Anh hết bận rồi à?"

"Đúng vậy, nhưng thu hoạch không lớn lắm". Anh nhìn tôi: "Anh ta tạm thời được an toàn".

Andre không nhắc đến tên, nhưng tôi biết anh đang ám chỉ người nào. Anh đặc biệt báo tin này cho tôi là vì muốn tôi yên lòng. Nhưng anh không biết tôi mới bị người đó làm tổn thương đầy mình.

Tôi muốn nở nụ cười, nhưng hai khóe miệng cứng đờ giống như bị hóa đá.

Andre kéo tay tôi: "Đứng dậy đi, chúng ta cũng nhảy một điệu".

Tôi đẩy tay anh: "Andre, tôi muốn nói với anh, tôi xin lỗi, chúng ta chỉ có thể là bạn".

Tôi không muốn tạo cho Andre một tia hy vọng giả dối, khiến anh để lỡ thời thanh xuân tươi đẹp, đây là một việc làm vô đạo đức.

"Bạn thì bạn". Andre kéo tay tôi: "Chỉ cần cô không né tránh tôi".

"Andre..."Tôi cảm thấy vô cùng bất an, tôi nợ anh nhiều như vậy, sau này tôi sẽ lấy gì để đền đáp anh?

"Đây là chuyện của tôi, cô không yêu tôi, nhưng cô không thể ngăn cản tôi yêu cô. Mai, tôi muốn nói cho cô biết, cô rất tốt đẹp, bất cứ người đàn ông nào cũng bị cô hut hút, cô đừng phủ nhận bản thân".

Mắt tôi đỏ lên: "Andre, anh ngốc thật đấy!"

Anh nhìn tôi mỉm cười, nụ cười dịu dàng như ánh nắng giữa mùa đông, sưởi ấm trái tim băng giá của tôi.

Kể từ ngày hôm đó tâm trạng tồi tệ của tôi bắt đầu dần hồi phục, nhưng tôi không thể ngờ, người phụ nữ đó lại đến tìm tôi.

Chị ta dắt theo đứa trẻ, tôi vừa nhìn liền nhận ra chị ta ngay. Dù sao những người phụ nữ xinh đẹp như chị ta cũng rất hiếm gặp.

"Tên tôi là Valeria". Không ngờ chị ta nói tiếng Trung rất lưu loát, "Ngày hôm đó cô đã hiểu nhầm, tôi muốn nói chuyện với cô".

"Tôi và chị chẳng có gì để nói". Tôi không muốn để chị ta vào nhà. Ít nhất chị ta cũng cao một mét bảy lăm, hơn tôi nửa cái đầu, nếu động thủ tôi không chắc có lợi thế.

Nhưng chị ta không chịu ra về, cứ đứng ngoài cửa nhìn tôi bằng ánh mắt khẩn cầu, đôi mắt chị ta long lanh như hai giọt nước, có lẽ người đàn ông nào cũng sẽ cảm động khi nhìn vào mắt chị ta.

Vì tôi là đàn bà nên trò này không có tác dụng với tôi. Tôi chuẩn bị đóng cửa, đưa mắt qua bên này bắt gặp đứa trẻ chị ta đang dắt tay, gương mặt trắng muốt của cậu bé đỏ ửng vì giá lạnh, thế là tôi lập tức mềm lòng.

Tôi để hai mẹ con Valeria vào nhà, xuống bếp lấy hộp bột chocolate pha cốc nước ấm rồi đứa cho đứa trẻ.

"Có gì mời chị nói đi". Tôi ngồi cách xa mẹ con Valeria, thái độ hết sức lạnh nhạt.

Thật ra chị ta cũng không nói nặng lời nên tôi không muốn tỏ thái độ quá đáng, trong chuyện này chắc chị ta cũng là người bị hại.

Valeria ôm vai đứa trẻ, chị ngập ngừng một lúc lâu mới bắt đầu câu chuyện của chị: "Tôi sinh Ivan năm mười bảy tuổi, bố của nó bị thất nghiệp, một thời gian dài không tìm được việc làm, mỗi khi uống rượu say là anh ta về hành hạ mẹ con tôi".

Tôi sững sờ, lập tức ngồi thẳng người. Nói như vậy, đứa trẻ này không phải là cốt nhục của Tôn Gia Ngộ?

Đứa trẻ tên Ivan ngồi yên lặng trên ghế salon. Cậu bé hai tay cầm cốc chocolate uống từng ngụm nhỏ. Cậu bé được thừa hưởng nét đẹp của mẹ nên có ngũ quan thanh tú, làn da trắng của cậu bé gần như trong suốt. Cậu bé có mái tóc và con ngươi màu nâu thẫm, chính vì vậy tôi mới hiểu nhầm cậu bé là con lai.

"Tôi không còn cách nào khác, đành phải giao Ivan cho bố mẹ. Bốn năm trước tôi đi theo "Đầu gà" rời khỏi quê hương".

Tôi đưa mắt liếc Valeria.

Chị rất nhạy cảm, mỉm cười nói với tôi: "Không sai, là "Đầu gà". Người Trung Quốc của cô cũng gọi như vậy. Anh ta giới thiệu tôi với Tôn, tôi đi theo Tôn sáu tháng. Anh ấy đối xử với tôi rất tốt, nhưng tôi không cảm thấy vui vẻ, có rất nhiều vấn đề không thể giải quyết". Valeria hơi thẹn thùng, chị ngừng một lát rồi nói tiếp: "Cô cũng biết đấy, một trong những vấn đề là về phương diện sinh lý. Mặt khác, tôi không có bạn bè ở thành phố này. Lúc đó tiếng Nga của Tôn chưa tốt lắm, chúng tôi cả ngày chỉ nói với nhau vài câu, tôi rất cô độc". ("Đầu gà": Trùm chăn dắt gái mại dâm)

Tôi trầm mặc một lát, sau đó lên tiếng: "Tôi hiểu".

"Tôi nói với Tôn, tôi không muốn ở Odessa, tôi nhớ Ivan. Anh ấy không nói một câu nào, cho tôi một khoản tiền để tôi về quê. Về đến quê nhà, bố của Ivan vẫn chưa có việc làm. Sau khi tiêu hết tiền, anh ta lại đánh đập tôi, mấy lần tôi suýt nữa bị anh ta đánh chết, tôi chỉ còn cách quay lại tìm Tôn".

Tôi ngây người nhìn Valeria, nhìn bề ngoài chị không giống người chịu khổ như vậy.

Valeria cúi đầu, hai mắt đỏ au: "Tôn giúp tôi mở một cửa hàng ở chợ "Bảy km", sau đó anh ấy còn tìm nguồn hàng giúp tôi. Nhờ cửa hàng này, tôi mới có thể nuôi sống bản thân và Ivan".

"Ivan tại sao gọi anh ấy là bố?" Tôi tin câu chuyện của Valeria vô điều kiện, nhưng nghĩ đến câu gọi "papa", tôi vẫn cứ canh cánh ở trong lòng.

Valeria gượng cười, chị kéo Ivan quay mặt đối diện tôi.

Tôi gọi cậu bé: "Ivan, Ivan!"

Cậu bé vẫn ngoảnh mặt sang một bên nhưng không hề nghe thấy tiếng tôi gọi. Tôi hồ nghi nhìn mẹ cậu bé.

Valeria nở nụ cười đau khổ: "Con trai tôi mắc bệnh tự kỷ".

Tôi đột nhiên hiểu ra, bệnh tự kỷ có nghĩa là cự tuyệt giao lưu với thế giới xung quanh.

"Ivan bắt đầu xuất hiện dấu hiệu bất thường từ năm hai tuổi". Valeria xoa đầu cậu bé, gương mặt chị lộ vẻ bi thương vô hạn: "Nhưng thật kỳ lạ, con trai tôi rất gần gũi với Tôn, nó thường gọi Tôn là papa".

"Bố bé đâu rồi?" Tôi nắm bàn tay nhỏ xíu của Ivan, trong lòng cảm thấy rất đáng tiếc.

"Anh ta qua đời từ hai năm trước, bị trúng độc cồn". Giọng nói của Valeria không bộc lột một chút tình cảm nào.

"Tiếc thật đấy!" Tôi không biết nói gì hơn.

Trước khi ra về Valeria nói với tôi: "Lúc xảy ra tai nạn, dù túi khí đã bật ra nhưng Tôn vẫn bị chấn động, anh ấy hôn mê suốt hai tiếng đồng hồ. Lúc tỉnh lại anh ấy tìm cô suốt, nhưng cô không chịu nghe điện thoại".

"Sao lại xảy ra tai nạn ô tô?" Tôi hỏi.

"Phía trước có một chiếc xe tải...từ làn đường kia sang làn đường này..." Tiếng Trung của Valeria không đủ dùng, chị hoa chân múa tay một lúc: "Tóm lại là không kịp phanh xe, cả chiếc xe của anh ấy chui vào gầm xe tải, toàn bộ nóc xe bị bạt đi".

Sau khi tưởng tượng ra cảnh đó, tôi đột nhiên bật cười. Nói như vậy, chiếc xe hơi sang trọng của Tôn Gia Ngộ đã biến thành xe mui trần một cách triệt để?

Valeria nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ: "Cô thấy buồn cười lắm sao?"

"À...không phải...tôi đang nghĩ tới chuyện khác?"

Valeria có vẻ không vui: "Tôn là người tốt, một mình anh ấy quá mệt mỏi, nếu cô không thể giúp anh ấy thì cũng đừng phụ lòng anh ấy".

Tôi hơi chu môi, không biết ai mới là người phụ lòng ai? Người phụ nữ trước mặt tôi đúng là sùng bái Tôn Gia Ngộ một cách mù quáng.

Tôi nghĩ Tôn Gia Ngộ không hẳn có lòng tốt, chắc chắn vì Valeria là người phụ nữ đẹp nên anh mới đối xử như vậy. Tinh thần kỵ sỹ của đàn ông chỉ có trước mặt phụ nữ xinh đẹp mới được phát huy đến mức cao nhất.

Dù chuyện này tôi có nghĩ oan cho anh, danh hiệu "Đội trưởng đội pháo Đại Thanh" lẽ nào là giả hay sao? Còn về vụ tai nạn ô tô, lúc ở bệnh viện tôi đã thấy rồi, anh vẫn sung sức lắm, anh kéo tay tôi mạnh đến mức còn để lại vết bầm, tôi chẳng cần lo lắng cho anh.

Sau khi tiễn Valeria ra về, nhớ đến ánh mắt tức tối của Tôn Gia Ngộ lúc ở bệnh viện tôi cảm thấy rất thú vị. Tôi nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng bật cười hi hi ha ha. Tuy không nhìn thấy vẻ mặt của mình, nhưng tôi có thể đoán ra đó là nụ cười gian trá. Tôn Gia Ngộ, anh cũng có lúc sợ hãi, hóa ra đây là điểm yếu của anh. Anh đã quen mưa thuận gió hòa nên anh sợ người khác vô duyên vô cớ bỏ rơi anh đúng không?

Tôi vốn định gọi điện thoại cho Tôn Gia Ngộ nhưng nghĩ thế nào lại thôi. Nhất định anh biết chuyện Valeria đến tìm tôi. Bây giờ có khi anh đang nằm gác chân chờ tôi tự động tìm đến cũng không biết chừng. Nghĩ đến những lúc tôi khổ sở vì anh, tôi quyết định không gọi cho anh vội.

Hôm sau tôi vẫn đi học bình thường, như không có chuyện gì xảy ra. Ngày hôm sau nữa vừa qua bữa trưa, tôi đang định ôn lại bài tập thì chuông điện thoại reo vang. Màn hình nhấp nháy ba chữ Tôn Gia Ngộ.

"Alo!" Tôi cười thầm trong bụng, cất giọng lười nhác, cuối cùng anh cũng không chịu nổi.

Giọng nói tức giận của anh từ đầu dây bên kia truyền tới: "Rốt cuộc em muốn chơi trò gì hả?"

"Chơi ư? Em làm gì có thời gian chơi bời, em đang bận làm bài tập".

"Được rồi, em giỏi lắm!" Tôn Gia Ngộ bắt đầu nghiến răng: "Anh coi như biết bộ mặt khác của em, sau này em đừng hối hận đấy".

Tôi lập tức bấm phím tắt điện thoại, dám uy hiếp ai chứ?

Tôn Gia Ngộ rất nhanh lại gọi cho tôi, giọng nói anh rõ ràng bình tĩnh hẳn: "Em nói đi, em muốn anh làm gì?"

"Đừng nói như vậy mà, em có muốn anh làm gì đâu?" Tôi trả lời một cách vô tư.

Từ trước đến nay anh toàn khống chế tôi, nhân cơ hội này tôi muốn đánh cược, nếu gặp may tôi có thể lật ngược ván cờ, còn nếu không gặp may tôi cũng chẳng tổn thất gì cả.

"Em đến đây đi, chúng ta gặp mặt rồi nói chuyện sau". Anh nói.

Tôi lườm lườm, anh tưởng anh là Bill Gates chắc, có cần tôi mặc đồ chỉnh tề đi gặp ông chủ hay không?

Cuối cùng tôi vẫn thay quần áo đi thăm anh. Ngọn lửa cháy đã hòm hòm rồi thì nên dập tắt, nếu còn tiếp tục e rằng sẽ thiêu rụi mất.

Không ngờ Tôn Gia Ngộ chống đôi nạng gỗ ra đón tôi.

Tôi há to miệng: "Anh làm sao vậy?". Anh thường có những chiêu khó tưởng tượng nổi.

"Đúng là nên cho em một trận". Xem ra anh rất tức tối, ngữ điệu không một chút hòa nhã: "Lúc em ở bệnh viện co kéo anh, em không phát hiện anh là người tàn tật sao?"

Tôi ngẫm nghĩ, một người đàn ông cao lớn như thế này mà bị tôi đẩy một phát ngã lăn quay thì đúng là vô lý, nhưng anh cũng không đến nỗi phải chống nạng gỗ đấy chứ?

Khi đỡ anh lên tầng trên, tôi mới biết sự việc nghiêm trọng đến mức nào. Chỉ hơn hai mươi bậc cầu thang mà chúng tôi leo mất năm sáu phút. Anh gần như dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người tôi, khiến tôi mệt đứt hơi. Mặt mũi anh cũng rịn đầy mồ hôi.

Bởi vì đạp phanh quá sức, cơ đùi phải của Tôn Gia Ngộ bị kéo giãn nghiêm trọng.

Lúc đó hai chiếc xe cách nhau hơn một trăm mét, Tôn Gia Ngộ đạp phanh xe hết mức, bánh xe ma sát tạo thành tia lửa trên mặt đường, để lại hai hàng vết bánh xe đen sì. Vậy mà đầu xe của anh vẫn chui vào gầm xe tải. May mà đối phương là chiếc xe tải cỡ lớn, nếu không hậu quả khó lường.

Một chuyện hài hước nữa là sau vụ tai nạn ba ngày, Tôn Gia Ngộ chỉ có thể ăn thức ăn lỏng, bởi vì anh nghiến răng chặt quá nên bị ê răng, đến đậu phụ cũng không cắn nổi.

Tôi cảm thấy rất buồn cười mà không dám cười, nhìn bộ dạng khó nhọc của anh tôi lại xót xa trong lòng. Đồng thời tôi hơi áy náy vì không ở bên cạnh anh lúc anh xảy ra chuyện.

"Nuôi binh nghìn ngày, lúc cần dùng đến thì chẳng tìm thấy đâu". Tôn Gia Ngộ vẫn còn bực tức: "Em làm bạn gái có tác dụng gì chứ?"

"Ai bảo anh không giải thích, lại gần gũi thân mật với mẹ con nhà người ta". Tôi tìm lý do cho qua chuyện.

"Anh giải thích? Anh giải thích liệu em có tin không? Tại sao em không nghe điện thoại của anh?" Tôn Gia Ngộ tiếp tục trách móc.

Tôi đánh trống lảng: "Anh muốn ăn món gì không? Em nấu cho anh ăn".

Anh muốn biết nguyên nhân tôi không nghe điện thoại? Tôi nhất quyết không nói cho anh biết, để anh ức chết thôi.

Tôn Gia Ngộ trừng mắt nhìn tôi.

"Anh muốn ăn gì?" Tôi hỏi lại.

"Đập nát em rồi cho vào hầm nhừ". Anh rít một hơi qua kẽ răng.

Ái chà, anh có vẻ giận thật? Tôi mỉm cười: "Trong phòng có mùi nước hoa, hình như không phải nhãn hiệu em dùng, ai đã đến đây hả?"

Tôn Gia Ngộ dù sao cũng lớn hơn tôi mấy tuổi, anh tương đối biết cách khống chế tâm trạng. Phát hiện bản thân thất thố, anh liền ho khan hai tiếng, gương mặt lập tức trở lại bình thường, tốc độ biến mặt còn nhanh hơn phim giả tưởng.

Anh bày ra bộ dạng phong lưu vô hạn: "Em quản thế nào được, đầy người muốn đăng đường nhập thất, thiếu em cũng chẳng chết ai?"

Tôi không đáp lời anh, chỉ mỉm cười đỡ anh ngồi xuống chiếc ghế bên bàn sách. Đây rõ ràng là mùi nước hoa Jado của Valeria, anh tưởng tôi là con ngốc chắc.

Cuối cùng Tôn Gia Ngộ cũng hết giận, anh thành thực yêu cầu: "Anh muốn ăn nạm bò hầm nhừ".

Tôi hôn lên trán anh biểu thị đồng ý. Lần đầu tiên, tôi đã hoàn toàn thắng anh.

Từ vụ này tôi rút ra bài học, chuyện gì cũng như vậy, nếu bạn không sợ nó, nó sẽ sợ bạn. Con người thuận theo tự nhiên thì sẽ tốt hơn, coi như tôi đã được lĩnh giáo.

Trong nhà còn có một người khác, là khách trọ thứ ba mà tôi chưa có cơ hội diện kiến.

Ngôi nhà bọn họ đang ở gồm hai tầng, tầng một là phòng khách nhà bếp dùng chung. Tầng hai có tất cả bốn phòng, ba người chiếm ba phòng ngủ, căn phòng còn lại là phòng sách của Tôn Gia Ngộ.

Tôn Gia Ngộ từng nói người đàn ông này tên là Khâu Vĩ, làm nghề nhập khẩu và bán buôn sản phẩm dệt may. Anh ta có đôi mắt to, lông mày rậm, là nét điển hình của người vùng đông bắc. Nhưng giọng nói của anh ta lại rất mềm mại, thỉnh thoảng phun ra vài câu đông bắc chính thống, mang hiệu quả đặc biệt hài hước.

Lúc tôi vào bếp, Khâu Vĩ đang há to miệng ăn mỳ từ một cái chảo đáy sâu. Thấy tôi nhìn anh ta, anh ta ngượng ngùng dừng lại và mỉm cười với tôi.

Tôi gật đầu, mời anh ta cứ tiếp tục. Sau đó tôi xắn tay áo chuẩn bị bữa tối. Trước kia mẹ dạy tôi, bỏ cà rốt và hành tây vào chảo dầu rán qua, sau đó mới cho vào nồi ninh cùng thịt bò, mùi vị sẽ càng ngon hơn.

Khâu Vĩ ở bên cạnh cảm thấy kỳ lạ, anh ta bắt chuyện với tôi: "Hầm thịt bò cũng phức tạp thế sao?"

Anh ta tỏ thái độ hòa nhã, khiến tôi cũng muốn trò chuyện cùng anh ta: "Anh không biết người ở trên gác kén ăn đến mức nào đâu, mùi vị không đúng dù chỉ một chút anh ấy cũng có thể nhận ra. Anh chưa từng chứng kiến anh ấy giáo huấn giám đốc nhà hàng ăn, dạy bảo người ta cứ như dạy cháu nội mình ấy".

Khâu Vĩ phì cười: "Cậu ấy thích tỏ vẻ ta đây, nhưng thật ra là người miệng cứng ruột mềm, nói một đằng làm một nẻo, cô đừng đếm xỉa đến cậu ấy, càng để ý cậu ấy càng phấn chấn".

Lời nhận xét rất chuẩn xác, tôi ngoác miệng cười. Có lần Tôn Gia Ngộ cũng đánh giá Bành Duy Duy "càng để ý càng làm càn". Có thể nói tính cách của hai người này kẻ tám lạng người nửa cân, chẳng ai kém ai.

"Đúng vậy". Khó khăn lắm mới tìm thấy tri tâm, tôi nhân cơ hội "nói xấu" Tôn Gia Ngộ: "Tôi chưa từng gặp ai lắm chuyện như anh ấy. Bình thường hay khoác lác, nói là mười lăm tuổi bắt đầu biết lái xe, thế mà còn gặp tai nạn ô tô nguy hiểm như vậy?"

Khâu Vĩ bảo vệ anh: "Mấy ngày đó cảnh sát gây phiền phức cho cậu ấy, tâm trạng của cậu ấy bất ổn nên khi lái xe mới không tập trung".

"Hừm...coi như cho anh ấy một bài học". Tôi hạ giọng thầm thì.

Khâu Vĩ sau đó đi ra ngoài, một mình tôi bận rộn nấu nướng. Đột nhiên tôi cảm thấy đằng sau lưng có tiếng động lịch kịch, tôi vội quay đầu, bắt gặp Tôn Gia Ngộ đang đứng tựa vào cửa nhà bếp, anh nhìn tôi chăm chú.

Tôi giật mình: "Anh xuống đây làm gì?" Hai tay tôi dính đầy dầu mỡ nên không tiện đỡ anh.

Tôn Gia Ngộ chống gậy đi vào, anh ngó nghiêng một lúc rồi cất giọng ngạc nhiên: "Hóa ra em biết nấu cơm thật".

"Anh tưởng em chỉ biết báo cháy thôi sao?" Tôi cầm cây xèng xào nấu đảo đi đảo lại thức ăn trong chảo.

"Ôi, em nhẹ tay một chút có được không? Cái chảo đó vượt qua đại dương xa xôi mang từ Trung Quốc sang đây đấy. Em mà làm thủng không còn cái khác đâu".

"Đồ nhỏ mọn". Nói thì nói vậy tôi không dám mạnh tay nữa.

"Em đúng là hiếm có khó tìm, con gái Trung Quốc ở Odessa không bao giờ vì đàn ông chịu xuống bếp đâu. Họ đều chê nhà bếp toàn mùi dầu mỡ, ra ngoài ảnh hưởng đến khí chất của họ".

"Không phải đấy chứ". Tôi nhìn anh từ trên xuống dưới: "Dựa vào điều kiện của thiếu gia, lẽ nào không có ai khóc lóc đòi đến hầu hạ thiếu gia hay sao?"

Tôn Gia Ngộ đắc ý gật đầu: "Em nói đúng, nhưng thật ra anh rất sợ sống chung với mẫu người đảm đang hiền thục".

Tôi "xì" một tiếng. Người này tự cao tự đại đúng là không có giới hạn, người bình thường không thể nói chuyện tử tế với anh, tôi quay lại tập trung vào công việc của mình.

Anh đứng im một lúc rồi đột nhiên phát hiện ra lương tâm: "Có cần anh giúp gì không?"

Tôi liếc chân bị thương của anh: "Thiếu gia hãy về phòng nghỉ ngơi đi, tiểu nữ không làm phiền".

Tôn Gia Ngộ không phản đối, anh tiến đến ôm lưng tôi rồi bám vào bờ tường tường từ từ nhích từng bước ra bên ngoài. Trong lúc di chuyển, anh nhíu chặt đôi lông mày khiến tim tôi co rút một nhịp.

Tôi cảm thấy vòng tay ôm vừa rồi của anh chứa đựng sự dịu dàng và mềm mại nào đó, tôi liền đuổi theo anh: "Ngày nào em cũng đến đây nhé!"

Anh hơi sững người, sau đó hừ một tiếng: "Muốn lấy công chuộc tội? Đã muộn rồi, cô Triệu, ở đây không còn phần của em".

Tôi nói nghiêm túc: "Dù thế nào, anh cũng đừng để Valeria đến đây nữa". Tôi thừa nhận là tôi ghen, cô nam quả nữ ở chung một nhà, Valeria lại xinh đẹp như vậy, khó bảo đảm hai người không nối lại tình cũ. Tiếng Trung của Valeria nhiều khả năng là do Tôn Gia Ngộ dạy, mặc dù chị ta ngầm cho tôi biết, hai người không hòa hợp ở lĩnh vực đó nhưng tôi vẫn thấy không yên tâm.

Tôn Gia Ngộ chống tay vào cằm, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thích thú. Tôi biết anh nghĩ gì, anh đang tính toán xem có nên lùi một bước hay không?

Thật ra IQ của tôi không bằng anh, tôi rất mệt mỏi khi cứ chơi trò chiến tranh tâm lý như thế này, tôi muốn bỏ cuộc.

Ba mươi giây sau Tôn Gia Ngộ nói: "Được, nhưng anh có điều kiện".

"Anh nói đi!"

"Em phải dọn đến sống cùng anh. Chân anh bị thương nặng, buổi tối cần người chăm sóc".

Tôi nhướng mày nhìn anh, không thể tin nổi trên đời lại có người vô lại như vậy, anh đúng là được nước lấn tới.

Tôn Gia Ngộ cười nhếch mép: "Em không muốn phải không? Anh biết mà, em và tên cảnh sát đó ngày ngày đá lông nheo, em tưởng anh không nhìn thấy ư?"

Tôi giật mình, theo phản xạ hỏi anh: "Anh theo dõi em?"

"Ai mà nhàn rỗi như vậy?" Anh cố ý cười nhạt, lời nói không che đậy sự ghen tuông: "Odessa có bao nhiêu người Trung Quốc, chuyện phong tình của em, ai cũng biết hết".

Tôi tức giận, nhất thời không thể phản bác anh, vì thế tôi cầm cái gối ôm đập vào người anh: "Anh nói mà không biết ngượng. Vậy xin anh hãy giải thích biệt hiệu "Đội trưởng" là thế nào?"

Tôn Gia Ngộ vừa né tránh vừa kêu lên: "Ôi trời ơi, anh đang bị thương mà em cũng nỡ hạ độc thủ sao?"

Tôi đuổi theo nằm đè lên người anh: "Còn nữa, lần thứ hai gặp mặt, con bé mũi lõ tóc vàng ngồi trên xe anh là ai hả?"

Tôn Gia Ngộ cuối cùng cũng túm tay tôi và giữ chặt: "Em còn bận tâm đến chuyện đó? Không háo sắc thì đâu phải là đàn ông?".

Vì Tôn Gia Ngộ hành động bất tiện nên tôi không bỏ lỡ cơ hội bắt nạt anh. Tôi đặt bàn tay lên cổ anh và cất giọng đầy ác ý: "Em mà thấy anh lăng nhăng nữa là em bóp chết anh."

"Con bé này, em định làm phản à?" Anh vừa tức vừa thở hổn hển dưới thân tôi: "Em nói đi, rốt cuộc em có chịu dọn đến đây không?"

Bắt gặp gương mặt nhăn nhó của anh, tôi liền buông tay và lấy lại bộ dạng nghiêm túc.

Thật ra trong giới du học sinh Trung Quốc ở Odessa, nam nữ sống chung là chuyện bình thường. Sống ở nước ngoài một thời gian dài, không bị bố mẹ quản thúc, trong sinh hoạt hàng ngày lại cô độc và có nhiều áp lực, vì vậy dễ khiến con người nảy sinh tâm lý muốn nương tựa vào nhau. Nam nữ sống chung dưới một mái nhà nhiều khi cũng chỉ vì mục đích tìm kiếm hơi ấm chứ không ai nghĩ đến thiên trường địa cửu.

Nếu tôi dọn đến nhà Tôn Gia Ngộ, tôi sẽ phải giải thích với Bành Duy Duy. Nghĩ đến mồm miệng độc địa của cô, tôi thật sự cảm thấy sợ hãi.

Tôn Gia Ngộ tỏ ra không hiểu: "Chuyện riêng của em còn cần hỏi ý kiến con bé đó sao, nội quy ở đâu ra vậy? Hơn nữa, anh và nó không còn quan hệ từ lâu rồi, em sợ gì chứ?"

"Anh thì biết gì?" Tôi cáu kỉnh: "Từ lúc em đặt chân đến Ukraine, cậu ấy luôn chăm sóc em. Em luôn cảm thấy mình thiếu nợ cậu ấy, làm như vậy em thật sự có lỗi với cậu ấy".

"Nói như em thì anh chính là đầu sỏ phá hoại tình bạn của hai đứa rồi?"

"Anh nghĩ không phải sao? Em nói cho anh biết, anh đúng là đầu sỏ đấy".

"Thế à, nhưng vụ này đâu phải do lỗi của một người? Nếu anh là mồng một thì em cũng không thoát khỏi mười lăm". Tôn Gia Ngộ trả lời.

"Nói linh tinh, anh khai thật cho em biết đi, anh và Duy Duy tại sao lại chia tay?"

Nhắc đến chuyện này tôi cũng hơi chột dạ. Từ trước đến nay tôi luôn giữ ở trong lòng không dám đối diện. Nhưng tôi biết nếu không làm rõ mối quan hệ giữa Tôn Gia Ngộ và Duy Duy, tôi sẽ ngủ không yên giấc.

"Con bé đó hơi có vấn đề về tâm lý". Tôn Gia Ngộ nhướng mắt nhìn tôi: "Anh biết em và nó quan hệ rất tốt, anh nói thật em sẽ không tức giận đấy chứ?"

Tất nhiên là tôi lắc đầu.

"Bành Duy Duy rất xinh đẹp. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ con bé đó biết rõ mình xinh đẹp nên lúc nào cũng cảm thấy đàn ông phải chiều theo ý nó. Nó coi bạn trai như con chó suốt ngày hò hét lớn tiếng. Em thử nghĩ xem, một người đàn ông bình thường có chút lòng tự trọng liệu có thể chịu nổi không? Anh không thể chống mắt nhìn nó ngông cuồng như vậy, cũng phải có người dạy bảo nó".

Tôi không thể chấp nhận chuyện anh thẳng thắn phê bình bạn gái cũ như vậy, tôi đẩy anh: "Anh có phải là đàn ông không hả? Sao bụng dạ anh hẹp hòi thế?"

"Theo em, phải thế nào mới gọi là đàn ông?" Tôn Gia Ngộ hỏi lại.

"Nếu anh là đàn ông thì không bao giờ được nói xấu bạn gái cũ. Hơn nữa cậu ấy xinh đẹp như vậy, chiều chuộng cậu ấy cũng là việc nên làm".

"Xinh đẹp? Gái đẹp ở Ukraine thiếu gì." Tôn Gia Ngộ cất giọng khinh thường: "Anh nói cho em biết, đàn bà muốn sống dựa vào đàn ông thì phải biết điều một chút. Đưa tiền cho nó tiêu, còn nơm nớp lo sợ bị nó bỏ rơi và phải nâng niu nó như nâng trứng hứng như hứng hoa. Nó tưởng nó là ai hả, là tiên nữ chắc. Đồng tiền đâu phải tự dưng từ trên trời rơi xuống, anh cần gì làm chuyện không có lòng tự trọng như vậy?".

Tôi bị á khẩu bởi những lời lẽ của Tôn Gia Ngộ. Anh và Duy Duy đúng là bát tự không hợp. Nhưng tôi vẫn cố thanh minh cho Duy Duy: "Bạn trai đầu tiên của cậu ấy quá vô liêm sỉ nên tâm lý của cậu ấy bị bóng đen đè nặng".

"Anh cũng có bóng đen, sao không thấy em nói giúp anh?"

"Anh ư?" Tôi làm mặt quỷ trêu anh: "Cả người anh đều đen sỳ nên ném than vào cũng không cần bảo vệ."

Mặc dù trong lòng không muốn nhưng anh thật sự cần người chăm lo cuộc sống hàng ngày. Chỉ dựa vào hai người đàn ông là Lão Tiền và Khâu Vĩ là không thực tế, nhìn đống bát đĩa bẩn tích lũy vài ngày trong nhà bếp là biết bọn họ sống kiểu gì.

Valeria chắc chắn tự nguyện nhưng chị ta còn phải trông coi cửa hàng và chăm sóc con trai, chị ta không thể ngày nào cũng đến thăm Tôn Gia Ngộ. Tôi tần ngần hồi lâu, cuối cùng hạ quyết tâm về nhà ngả bài với Duy Duy.

Valeria không tin tưởng tôi, chị ta nói với Tôn Gia Ngộ: "Cô ấy còn là đứa trẻ, liệu có thể chăm sóc anh không?"

Người đàn bà này vẫn nhớ đến nụ cười không hợp hoàn cảnh của tôi lúc đó nên nhân cơ hội trả thù tôi. Lòng tự trọng bị tổn thương, tôi rất không vui: "Chị thấy tôi là người có tâm lý biến thái thích ngược đãi người tàn tật sao?"

"Mau về đi, về đi, Ivan đang đợi em ở nhà kia kìa". Thấy hai chúng tôi bắt đầu bốc hỏa, Tôn Gia Ngộ vội đuổi khéo Valeria: "Cô ấy gầy yếu như vậy, không có sức làm ra chuyện kinh thiên động địa gì đâu".

Sau khi Valeria đi, tôi về nhà đối mặt với Bành Duy Duy.Tôi đã tưởng tượng ra sự phẫn nộ của Bành Duy Duy, nhưng không ngờ phản ứng của cô lại kịch liệt như vậy. Bát mỳ ở trên bàn bị cô hất đổ, nước canh bắn vào người tôi. Tôi hoảng hốt nhảy sang một bên né tránh.

Duy Duy trừng mắt nhìn tôi, ngũ quan đẹp đẽ của cô vì tức giận và thất vọng gần như rời khỏi vị trí.

"Tên khốn khiếp đó nói vài câu đường mật là cậu tin rồi, còn sống chung nữa? Cậu có thấy bỉ ổi không? Loại đần độn như cậu bị người ta bán đi còn giúp người ta đếm tiền, có chết cũng đáng. Bố mẹ cậu phí công nuôi cậu hơn hai mươi năm". Cô nói một thôi một hồi toàn những lời khó nghe.

Trong lòng tôi luôn thấy có lỗi với Duy Duy, nhưng thái độ chèn ép người của cô khiến tôi phản cảm. Tôi cố nhịn, chỉ cất giọng nhẹ nhàng: "Duy Duy, một số chuyện có lẽ là cậu hiểu nhầm, anh ấy không xấu xa như cậu nghĩ đâu".

Tôi không tin Tôn Gia Ngộ là người xấu, một người có lòng nhẫn nại với đứa trẻ mắc bệnh tự kỷ như anh thì làm sao có thể là kẻ tồi tệ?

Bành Duy Duy nhổ phì một tiếng, cô nói nhỏ nhưng rất rõ ràng: "Cẩu nam nữ".

"Duy Duy". Tôi gần như không tin vào tai mình: "Cậu nói chuyện đừng khó nghe như vậy được không?"

Cô cười nhạt: "Câu này mà kêu khó nghe? Vậy lúc "đào chân tường người" sao cậu không thấy áy náy?" (Đào chân tường người: cướp người yêu của bạn thân)

Tôi bị đụng đến nỗi lòng, máu nóng bốc lên đầu, mặt đỏ bừng nhưng vẫn cố cứng miệng: "Cậu có nói lý lẽ không hả? Cậu và anh ấy đã chia tay rồi, thế nào gọi là "đào chân tường người"?"

"Triệu Mai!". Bành Duy Duy nhìn tôi bằng ánh mắt khinh miệt: "Trong nhà tắm có gương đấy, cậu vào soi gương thử xem cậu có gì khác người? Cậu dựa vào đâu mà nghĩ ai gặp cũng yêu cậu, kim cương tan chảy trong tay cậu? Người ta ra đời chơi mười mấy năm rồi, thấy núi vượt núi, gặp nước vượt nước, sao có thể lật thuyền trong cái cống ngầm của cậu?"

Tôi sững sờ mở to mắt, khóe miệng giật giật nhưng không thể thốt ra một tiếng nào. Tình bạn giữa tôi và Duy Duy không phải ngày một ngày hai mà kéo dài năm sáu năm, vậy mà cô có thể nói ra những lời đó.

"Bây giờ thì tôi biết rồi, cậu và anh ta cùng một giuộc như nhau. Tôi không biết cậu quyến rũ anh ta từ lúc nào, cậu vẫn cứ tỏ ra thản nhiên như không, còn đóng kịch trước mặt tôi. Cậu diễn cứ y như thật, nếu không phải anh ta có màn ân ái với người khác trước mặt cậu, có lẽ đến chết cậu cũng không nói cho tôi biết? Thảo nào bạn học đều nói con người cậu vô cùng thâm hiểm, tôi còn không tin. Coi như tôi có mắt như mù, nhìn nhầm người".

Khả năng ăn nói của tôi vĩnh viễn không thể nào đọ với Duy Duy. Người tôi run lẩy bẩy nhưng không biết nói câu gì để phản bác. Cuối cùng tôi về phòng mình và đóng sập cửa.

Duy Duy nói vọng theo từ đằng sau lưng tôi: "Cậu chỉ có chiêu giả bộ mềm yếu trước mặt đàn ông, đúng là đồ đê tiện".

Câu cuối cùng gần như rít khỏi kẽ răng cô.

Tôi mở cửa, khó khăn lắm mới thốt được một câu: "Bành Duy Duy, cậu nên đi khám bác sỹ tâm lý!"

"Mẹ nó, cậu mới là kẻ tâm thần", một tách trà bay đến chân tôi vỡ tan tành: "Nhà tôi không nuôi sói mắt trắng. Cậu cút đi cho tôi, cuốn xéo ngay lập tức, đừng để tôi ngứa mắt buồn nôn".

Tôi lập tức thu dọn đồ đi ngay trong đêm hôm đó.

Lúc hai giờ sáng, Khâu Vĩ lái xe đưa Tôn Gia Ngộ đến đón tôi. Tôi ôm hành lý ngồi ở bên vệ đường, trong không khí lạnh suốt suốt nửa tiếng đồng hồ. Vừa nhìn thấy Tôn Gia Ngộ, tôi lao vào lòng anh khóc nức nở.

"Con bé đó nói gì với em? Nó đã làm gì em hả?" Tôn Gia Ngội truy vấn tôi.

Tôi vừa khóc vừa lắc đầu.

Tôn Gia Ngộ không tìm ra đáp án, anh luống cuống kéo tay tôi: "Để anh đi hỏi nó".

Tôi cố gắng ôm chặt người anh: "Anh đừng đi, xin anh đừng đi".

Tôn Gia Ngộ vừa lau nước mắt vừa dỗ tôi: "Được rồi, em đừng khóc nữa. Như vậy cũng tốt, ân oán chấm dứt ở đây, sau này có chết cũng đừng qua lại với nó".

Tôi đập mạnh vào lưng anh: "Tất cả tại anh, đều do lỗi của anh, bọn em chơi với nhau mấy năm..."

"Đều là lỗi của anh, tội anh đáng chết được chưa nào?" Tôn Gia Ngộ vuốt tóc tôi: "Ngày mai anh đi nhảy xuống Biển Đen, lấy cái chết tạ tội để em giải hận. Tối nay thì thôi, nước lạnh lắm".

Tôi cứ như vậy chính thức bắt đầu cuộc sống chung với một người đàn ông, đây là kinh nghiệm đầu tiên trong cuộc đời tôi.

Lão Tiền sáng hôm sau thức dậy tỏ ra vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện bàn ăn dưới bếp mọc thêm một người. Nhưng anh ta đẩy hết sự kinh ngạc về phía Tôn Gia Ngộ.

"Mai Mai, cô đúng là không tầm thường. Trước đây Tiểu Tôn chưa bao giờ đưa một người phụ nữ về qua đêm ở nhà". Anh ta vừa nói vừa xoa cái đầu hói, miệng cười như bánh bao.

"Được rồi, anh ít mồm ít miệng thôi, cẩn thận tôi diệt khẩu anh đấy". Tôn Gia Ngộ mỉm cười, lông mày của anh hơi cau lại, ánh mắt vụt qua một tia khó nắm bắt.

Tâm trạng tôi vẫn rất tệ nên tôi chỉ nở nụ cười miễn cưỡng với bọn họ. Những câu nói của Bành Duy Duy như đinh nhọn đâm vào tim tôi. Nếu lời của Lão Tiền là chuẩn xác thì tôi có thể hiểu tại sao Duy Duy lại phẫn nộ đến như vậy.

Tôn Gia Ngộ nhìn tôi, khóe miệng anh hơi động đậy nhưng cuối cùng anh không lên tiếng, chỉ giơ tay vuốt tóc tôi.

Không biết có phải do đêm hôm trước bị nhiễm lạnh, cả ngày hôm sau tôi vật và vật vờ không có tinh thần. Đến tối khi đi tắm, tôi mới phát hiện "bà dì" đến. (Bà dì: kinh nguyệt)

Bình thường kinh nguyệt của tôi rất đều cũng không có triệu chứng tức bụng hay đau bụng. Nhưng lần này không hiểu tại sao, kinh nguyệt đến sớm vài ngày, bụng dưới như bị một tảng đá đè nặng, nhức mỏi và khó chịu đến mức tôi đứng ngồi không yên.

Tôi thay áo ngủ rồi chui vào trong chăn, cả người cuộn tròn như con tôm.

Vừa về phòng, Tôn Gia Ngộ lập tức phát hiện ra điều bất thường, anh vỗ vào mông tôi từ ngoài chăn: "Một ngày rồi mà em vẫn chưa hết buồn bực sao?"

Tôi hừ hừ hai tiếng không muốn nói chuyện với anh.

Tôn Gia Ngộ sáp đến ôm tôi, anh thò tay vào trong chăn sờ mó lung tung rồi cười hỉ hả: "Có phải nhớ anh không?"

"Đừng động vào em". Tôi quay lưng về phía anh: "Phiền chết đi được".

Anh thu tay lại, một lúc sau anh giơ tay sờ trán tôi: "Em bị sốt đấy à?"

"Đáng ghét!". Tôi gạt tay anh: "Em đau bụng".

"Thế à, để anh xem nào". Anh đặt tay lên bụng tôi: "Đau ở chỗ này?"

Tôi lắc đầu.

"Chỗ này? Chỗ này?"

Tôi vẫn tiếp tục lắc đầu.

Anh hạ thấp tay xuống một chút và lập tức hiểu ra vấn đề. Anh liền hỏi tôi: "Trước kia có bị đau bao giờ không?"

"Không, đây là lần đầu tiên".

"Chắc tối qua bị nhiễm lạnh rồi". Tôn Gia Ngộ đẩy người tôi: "Ngoan, đừng nằm nữa, em dậy nấu bát nước gừng với đường đỏ uống là đỡ ngay".

"Thôi khỏi". Tôi khó chịu đến mức chẳng buồn nhúc nhích: "Em không muốn dậy, không muốn uống nước gừng".

Tôn Gia Ngộ không lên tiếng, cũng không tiếp tục làm phiền tôi.

Tôi cuộn người trong chăn, nghiến răng cố chịu đau. Sau đó tôi mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ. Dường như mới vừa chợp mắt một lát, có người vỗ vào mặt tôi: "Tỉnh dậy đi, mau tỉnh giấc, trời sáng rồi".

Tôi mở mắt, Tôn Gia Ngộ đang ngồi bên mép giường, trong tay anh cầm cái bát, mùi gừng cay lan tỏa khắp gian phòng.

"Em dậy đi, uống hết rồi ngủ tiếp". Anh đưa bát nước đến bên miệng tôi.

Tôi nghi hoặc hết nhìn bát nước lại nhìn anh: "Anh nấu đấy à?"

Tôn Gia Ngộ véo má tôi: "Ngoài anh ra còn ai nữa? Em tưởng nhà này dấu nàng tiên Ốc chắc? Mau ngồi dậy uống đi, anh buồn ngủ lắm rồi".

Tôi hít hít mũi, không hiểu sao mùi gừng khiến tôi hơi buồn nôn. Tôi lại nằm xuống: "Em không uống".

"Em đừng bướng bỉnh nữa, không nghe lời cẩn thận anh tét vào mông em đó".

Tôi rúc mình vào chăn.

Tôn Gia Ngộ kéo chăn sáp đến tai tôi nói nhỏ: "Em biết không, ông ngoại anh là thầy thuốc Trung y, ông nói phụ nữ có mấy thời kỳ không được sơ ý, nếu không để lại di chứng sẽ rất khó chữa trị. Ngoan đi, em bịt mũi uống một hơi hết bát nước là xong ngay ấy mà".

Ngữ khí của anh dịu dàng hiếm thấy, khiến tôi không mấy thích ứng. Tôi mở mắt nhìn anh rồi cuối cùng cũng ngồi dậy uống từng hớp từng hớp hết bát nước gừng.

"Như vậy mới ngoan". Tôn Gia Ngộ đặt cái bát xuống rót cốc nước đưa cho tôi: "Em uống hai hớp xúc miệng, sau đó trùm kín chăn cho toát mồ hôi, sáng mai sẽ đỡ ngay".

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Tôn Gia Ngộ cởi áo chui vào chăn, anh đặt tay lên bụng tôi: "Để anh giúp em thông khí huyết".

Bàn tay của anh khô ráp và ấm áp, giống như một cái túi nước nóng. Tâm trạng tôi đỡ hơn nhiều, bụng cũng không còn thấy đau như ban nãy. Thế là tôi rướn người hôn lên môi anh.

Tôn Gia Ngộ nằm nghiêng người tiếp tục xoa bụng tôi, anh nói: "Tối qua em khóc làm anh thương chết đi được, con bé Bành Duy Duy rốt cuộc nói gì với em?"

Tôi bị thái độ chăm sóc ân cần của anh làm cho đầu óc mê muội, mất hết cả cảnh giác. Tôi nhắm mắt trả lời: "Em là người có lỗi, em không nên quen anh, càng không nên che giấu cậu ấy. Mãi đến khi gặp anh và Valeria ở ngoài chợ, em mới nói cho cậu ấy biết..."

Nói đến đây tôi đột nhiên nhận ra mình đã lỡ mồm, tôi lập tức ngậm miệng, trong lòng thầm mong anh không nghe ra sơ hở của tôi.

Nhưng Tôn Gia Ngộ nhạy cảm nắm bắt được tin tức quan trọng: "Ở chợ? Em nhìn thấy anh và Valeria ở chợ từ lúc nào?".

Tôi tự đào hố cho mình, biết không thể thoát nên đành khai hết đầu đuôi.

Tôn Gia Ngộ trừng mắt nhìn tôi, vẻ mặt của anh như bị người đâm một nhát vào lưng.

"Giỏi lắm!". Anh bày ra bộ dạng vô cùng kinh ngạc: "Anh tưởng em là người đơn thuần cơ đấy, hóa ra bụng dạ em còn thâm sâu hơn bất cứ ai hết. Chuyện này nếu đổi lại là Bành Duy Duy, chắc con bé đó làm ầm lên từ lâu rồi, vậy mà em cứ tỉnh bơ như không, đáng sợ quá!"

Tôi không biết đáp lời anh thế nào.

Từ nhỏ tính cách của tôi tương đối bị động và nhu nhược, rất hiếm khi tự mình quyết định. Mỗi khi gặp phải vấn đề nan giải, tôi thường làm con rùa rụt cổ, có thể trốn tránh thì sẽ trốn tránh, hy vọng phiền phức sẽ tự biến mất. Nhiều khi đi một vòng, phiền phức vẫn ở nguyên chỗ cũ đợi tôi, tôi buộc phải đối mặt nhưng đã bỏ lỡ mất cơ hội tốt nhất để giải quyết vấn đề.

Tôi không biết làm thế nào để giảm bớt áp lực nên chỉ tự chuốc khổ cho bản thân như ăn không ngon, ngủ không yên. Vậy mà người xung quanh chỉ nhìn thấy một Triệu Mai vô tâm vô tư.

"Thâm hiểm, em đúng là thâm hiểm thật. Sau này anh phải đề phòng em mới được". Đây là câu nói cuối cùng của Tôn Gia Ngộ, giống hệt lời đánh giá của Bành Duy Duy về tôi.

Tôi nghiến răng không trả lời anh.

Tôn Gia Ngộ có vẻ mệt mỏi thật sự, anh ngáp dài rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, bàn tay phải của anh vẫn đặt trên bụng tôi.

Tôi bỏ tay anh ta, anh lụng bụng điều gì đó, mắt vẫn nhắm nghiền, còn tôi rất lâu sau đó không thể nào chợp mắt.

Tôi muốn biết câu cuối cùng của Tôn Gia Ngộ là anh buột miệng nói ra hay anh thật sự nghĩ như vậy?

---------------------------

Có lẽ trong lòng mỗi người phụ nữ đều có mộng tưởng về hôn nhân. Tôi có dịp thử trước thì thấy nó không hề lãng mạn một chút nào. Bây giờ tôi mới hiểu tại sao nhiều người lại quyết định thử sống thử trước khi kết hôn.

Hóa ra đằng sau mỗi người đàn ông rạng ngời là một người phụ nữ mệt nhọc, lúc chưa kết hôn là người mẹ còn sau đó là vợ của anh ta.

Hầu hạ Tôn Gia Ngộ là công việc vô cùng gian nan. Nuôi anh ba mươi năm đúng là làm khó cho mẹ anh.

Tôn Gia Ngộ kén ăn vô cùng, mỗi bữa cơm phải đổi món khác nhau, chỉ hơi lặp lại mấy lần là anh than phiền tôi ngược đãi anh, anh còn lôi cả câu "Ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường". ("Ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường" là câu nằm trong bài "Hiểu đời" của cựu thủ tướng Trung Quốc Chu Dung Cơ)

Ngày nào anh cũng thay áo sơ mi, toàn loại vải mềm, mỗi việc là áo cũng là cả một công trình lớn.

Anh thích bày đồ đầy bàn nhưng lại không muốn người khác động vào. Câu nói đầu môi của anh là: "Em mà động vào là anh không tìm thấy". Thỉnh thoảng anh còn phàn nàn: "Sao nhà cửa bừa bộn thế này? Em ở nhà làm gì hả?"

Tôi tức đến mức mấy lần định bóp chết anh.

Hai tuần lễ tiếp theo đó tôi gần như suy sụp. Mỗi buổi sáng tôi thức dậy lúc sáu giờ ba mươi phút, sau khi chạy bộ về tôi lao vào bếp nấu bữa sáng, hầu hạ Tôn đại gia ăn xong tôi bắt tay chuẩn bị bữa trưa rồi mới đi học. Buổi chiều về nhà tôi tranh thủ làm bài tập, quét dọn nhà cửa và chuẩn bị bữa tối. Sau khi ăn xong tôi lại rửa bát, dọn dẹp nhà bếp. Ngày nào tôi cũng phải sau chín giờ tối mới được ngồi xuống nghỉ ngơi. Vậy mà Tôn Gia Ngộ còn thêm một bữa ăn đêm vào lúc mười một giờ tối.

Người vợ đảm đang không phải ai ai cũng có thể làm. Tôi nghĩ không thông, cùng là việc nhà, tại sao thêm một người lượng công việc lại nhiều như vậy, không biết trước đây anh sống kiểu gì? Nếu đây là cuộc sống chân thực sau khi kết hôn, tôi thà cả đời ở giá cho xong.

"Triệu Mai!" Giọng Tôn Gia Ngộ từ phòng bên cạnh vọng sang: "Pha cho anh ly cà phê, đặc một chút, nửa ly cà phê pha nửa ly sữa, nhớ đừng bỏ đường".

Tôi đóng chặt cửa giả vờ không nghe thấy.

"Triệu Mai...Triệu Mai..." Anh gọi như gọi hồn.

Tôi đặt mạnh ly cà phê xuống bàn rồi cất giọng bực dọc: "Anh Tôn, trước đây anh sống thế nào hả?"

"Có phải em chưa chứng kiến đâu? Nếu không được hưởng thụ thì lấy vợ về làm gì?" Tôn Gia Ngộ duỗi thẳng hai chân, miệng nở nụ cười đáng ghét.

Tôi nghi ngờ anh cố ý hành hạ tôi. Mấy lần tôi nổi nóng nói thôi không làm nữa, nhưng nhìn anh đi cà nhắc một cách khó nhọc, tôi lại mềm lòng.

Đừng nghĩ đến nữa, tôi tự nhủ thầm, tôi có yêu anh không? Yêu anh thì hãy nhẫn nại, hơn nữa bây giờ là thời kỳ đặc biệt, chân anh vẫn chưa khỏi hẳn.

Đến Lão Tiền cũng ngày ngày về nhà ăn cơm, Tôn Gia Ngộ không lên tiếng, tôi cũng không tiện than phiền. Nhưng cứ dăm ba bữa lại đi mua thức ăn cho ba người, tiêu tốn một khoản không nhỏ. Tiền trong tài khoản của tôi nhoắng một cái đã xuống tận đáy.

Tôi bắt đầu khổ não, không biết làm thế nào đề cập với Tôn Gia Ngộ chuyện tiền bạc.

Tiền của anh không có sức hút lớn đối với tôi. Nhưng nói một câu thật lòng, có tiền sướng thật. Nhà tôi không phải gia đình giàu có, mẹ tôi là người tương đối tiết kiệm. Từ nhỏ nhìn những đứa trẻ nhà khác có tiền tiêu thoải mái, tôi cảm thấy rất ngưỡng mộ.

Nhưng tôi không có dũng khí đặt thẳng vấn đề với anh. Tôi cảm thấy tình cảm nam nữ một khi dính đến đồng tiền sẽ biến vị. Tôi càng không muốn anh hiểu nhầm, tôi là người phụ nữ ham tiền.

Sau khi ngẫm nghĩ một hồi, tôi đột nhiên phát hiện bản thân chẳng ra làm sao, sợ trước sợ sau, kết quả hai đầu không thấy đâu là bờ.

Ngày hôm sau khi đi học, tôi phát hiện trong ba lô có một phong bì, bên trong toàn tờ một trăm đô la Mỹ. Tôi bỏ ra đếm, tất cả có hai mươi tờ, bằng sinh hoạt phí của tôi trong tám tháng.

Thầy giáo ở trên bục ra rả giảng bài nhưng tôi không lọt tai một chữ. Thỉnh thoảng tôi thò tay vào ba lô vuốt cái phong bì, trong lòng cảm thấy ấm áp.

Hóa ra anh không phải ngốc nghếch, anh để mắt tới tất cả mọi việc xảy ra, anh biết tôi không có kinh nghiệm ứng phó với những tình huống khó xử nên anh dùng cách này giúp tôi giải quyết vấn đề nan giải, khiến hai chúng tôi khỏi rơi vào cảnh lúng túng.

Nhưng hình như có điểm gì đó không ổn thỏa. Lúc về nhà gặp anh tôi nên nói gì? Nói cám ơn anh hay giả bộ như không có chuyện gì xảy ra?

Tôi chống cằm suy nghĩ hồi lâu, thở dài và quyết định tạm thời không nhắc đến vụ này.

Tôi nhớ đến một lần ăn tiệc ở Bắc Kinh, một chị hơn ba mươi tuổi nói với tôi: nếu muốn trói chặt một người đàn ông thì phải ra sức tiêu tiền của anh ta, tiêu nhiều đến mức anh ta cảm thấy sẽ rất thiệt hại nếu bỏ rơi tôi, như vậy tôi đã thành công.

Lúc đó tất cả mọi người đều coi đây là chuyện cười. Bây giờ nghĩ lại mới thấy, biết tiêu tiền của đàn ông cũng là một năng lực trời sinh. Tôi gượng cười, tôi thật sự không phải loại người đó.

Trong thời gian Tôn Gia Ngộ không tiện đi lại, anh thuê một lái xe người bản xứ đưa đón anh. Công việc làm ăn của anh và Lão Tiền tạm ngừng hoạt động.

Một hôm tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và Lão Tiền ở trong phòng sách.

Lão Tiền nói: "Việc làm ăn cứ để đó cũng không phải là cách, chân cậu bất tiện chi bằng cậu giới thiệu tôi đi gặp mấy người kia, chúng ta tiếp tục duy trì công việc, không để bị đình đốn có hơn không?"

Tôn Gia Ngộ tỏ ra kiên quyết: "Không được, bọn họ sợ nhất người không quen biết nhảy vào. Anh đừng làm bậy bạ, cẩn thận hỏng việc lớn đấy".

Lão Tiền hình như không vui, anh ta cất cao giọng: "Tôi bảo này, Tiểu Tôn, chúng ta đã hợp tác năm sáu năm rồi, cậu vẫn không tin tưởng tôi sao?"

"Đây chẳng phải là tin tưởng hay không, bây giờ không còn dễ dàng như bảy tám năm trước. Sau thời kỳ Kuchma, các cơ quan chức năng càng thắt chặt hơn, bọn họ cũng sợ lắm. Đã là quy tắc trên giang hồ, đổi là ai cũng vậy thôi" (Kuchma là tổng thống đầu tiên của Ukraine sau khi Liên Xô giải thể, ông làm hai nhiệm kỳ liền)

Tôi không hiểu nội dung cuộc trò chuyện của bọn họ. Cảm thấy đứng bên ngoài nghe lỏm cũng không hay lắm, thế là tôi nhón chân đi xuống tầng một, vừa vặn gặp Khâu Vĩ ở phòng khách.

Anh ta hỏi tôi: "Cô lén lén lút lút đi đâu vậy?"

Tôi chỉ tay lên tầng trên: "Hình như hai người đang cãi nhau".

Khâu Vĩ dỏng tai lắng nghe rồi nói với giọng không lưu tâm: "Hai người đó suốt ngày như vậy, tôi nghe nhiều cũng nhàm rồi".

"Tại sao? Bọn họ cùng hợp tác, ai ra mặt mà chẳng như nhau?"

Khâu Vĩ cười: "Cô đúng là vẫn còn nhỏ, có thể như nhau sao?"

Thấy thái độ anh ta vui vẻ hòa nhã, tôi tiếp tục truy vấn: "Rốt cuộc tại sao họ lại bằng mặt không bằng lòng, em thật sự không hiểu".

"Cô hãy đi hỏi Gia Ngộ ấy, tôi không quen nói xấu sau lưng người khác". Anh ta không chịu tiết lộ gì thêm.

Nhưng tôi cũng chỉ lưu tâm một lúc, sau đó bận làm việc khác, tôi quên khuấy đi mất chuyện của bọn họ.

Sau bữa tối, tôi đưa một quyển sổ nhỏ đến trước mặt Tôn Gia Ngộ. Đó là sổ ghi phép tiêu pha trong hơn một tháng nay.

Anh lật vài trang, ánh mắt tỏ ra không hiểu: "Đây là gì hả?"

"Ghi chép tiêu pha". Tôi đếm số đô la Mỹ còn thừa và đặt lên bàn.

Anh trừng mắt nhìn tôi giống như nhìn một quái vật: "Em chưa tiêu đến số tiền này sao?"

"Em tiêu rồi, toàn vào chi phí sinh hoạt hàng ngày, trong sổ có ghi chép đầy đủ đấy".

Tôn Gia Ngộ lại xem quyển sổ kỹ lưỡng, anh lắc đầu: "Em ngốc nghếch hay lòng dạ thâm sâu? Anh đưa cho em là để em thích tiêu gì thì tiêu, em ghi chép lại làm gì chứ?"

"Đó là tiền của anh mà, em tiêu tiền của anh thì cũng phải cho anh xem tiêu vào những việc gì, anh kiếm tiền cũng đâu dễ dàng".

"Ờ". Tôn Gia Ngộ cúi đầu không nói thêm câu nào, anh lật từng trang cuốn sổ, một lúc sau anh mới lên tiếng: "Ngày mai em đi mua mấy bộ quần áo, đừng suốt ngày mặc đi mặc lại mấy bộ đó diễu trước mặt anh, nhìn chán chết đi được".

"Hừ". Tôi kéo vạt áo ngủ bằng cotton của mình, trong lòng rất không phục.

"Ít nhất em hãy ném hết mấy bộ quần áo ngủ nhi đồng của em đi". Anh liếc tôi: "Lúc nào cũng chỉ thấy gấu với mèo, làm anh tụt hết ham muốn".

"Đồ lưu manh! Anh chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi sao?" Tôi xông vào túm tóc anh.

-------------------

Cuộc đời làm bà chủ gia đình tuy không dễ dàng nhưng tôi vẫn hết sức cố gắng.

Tết Âm lịch sắp đến, phần lớn người Trung Quốc như đàn chim bay về phương Nam, chuẩn bị về nước đoàn tụ gia đình.

Lão Tiền sớm thu dọn đồ về Bắc Kinh thăm vợ con. Tôn Gia Ngộ do chân bị thương, đành phải ở lại Odessa ăn Tết. Bởi vì sắp tham gia cuộc thi tiếng Nga cấp một, nên tôi cũng không dám về nước.

May mà bà xã Khâu Vĩ từ Trung Quốc bay sang bên này thăm anh, bốn chúng tôi cùng ăn cơm đánh bài, mấy ngày Tết không đến nỗi quá tẻ nhạt.

Đêm tất niên tôi gọi điện về nhà chúc tết bố mẹ, thông báo tôi đổi chỗ ở, nhưng tôi không dám nhắc một câu tới Tôn Gia Ngộ. Bố mẹ tôi đều là thành phần trí thức có tư tưởng truyền thống, nếu biết cô con gái rượu đang sống chung với một người đàn ông bị tình nghi buôn lậu, chắc bố mẹ tôi sẽ lo lắng đến mức ăn không ngon ngủ không yên mất.

Thế nhưng tôi vẫn không kìm được khoe với bố mẹ chuyện Nina dạy đàn cho tôi. Bố mẹ tôi rất vui mừng, dặn dò tôi hãy học tập thật tốt, dù phải đập nồi bán sắt vụn họ cũng ủng hộ sự nghiệp học hành của tôi. Lời nói của bố mẹ khiến tôi rưng rưng nước mắt, suýt nữa khóc trong điện thoại.

Thời gian qua, một tuần hai buổi chiều tôi một mình đến chỗ Nina. Bà không còn dè chừng tôi, bắt đầu tiết lộ nhiều điều về cuộc sống trước kia.

Có thể thấy bà là người rất cô độc. Quen tôi lâu ngày, bà coi tôi như con cháu trong nhà.

Một lần, Tôn Gia Ngộ bảo lái xe đưa anh ra chợ mua rất nhiều rau tươi và hoa quả, cùng tôi đi thăm Nina.

Nina vô cùng mừng rỡ khi gặp Tôn Gia Ngộ, bà bỏ hết những thứ ăn được ở trong nhà ra chiêu đãi anh, thái độ của bà hoàn toàn giống bậc trưởng bối yêu chiều cháu cưng.

Tôi tranh thủ tập đàn còn bọn họ ngồi bên lò sưởi trò chuyện. Trước mặt Nina, Tôn Gia Ngộ không còn vẻ bất cần đời và ăn nói tùy tiện, gương mặt anh rất nghiêm chỉnh và chăm chú.

Tôi hơi phân tâm, cứ liếc anh mãi. Hình ảnh Tôn Gia Ngộ bây giờ vô cùng xa lạ, phảng phất như chỉ ở trong căn phòng này, anh mới hoàn toàn thả lỏng bản thân. Thậm chí tôi còn có ảo giác, nếu một ngày nào đó anh tháo bỏ lớp mặt nạ ở bên ngoài, đằng sau sẽ là một gương mặt của người hoàn toàn xa lạ.

Nina nhanh chóng phát hiện tôi không tập trung, bà tưởng tôi mệt nên bảo tôi nghỉ ngơi một lát. Sau đó bà rửa hoa quả cho chúng tôi ăn.

Nhân lúc Nina xuống bếp, tôi đi đến bên Tôn Gia Ngộ và ngồi xổm xuống cạnh anh: "Đồng chí Tôn Gia Ngộ, em có thể hỏi một vấn đề không?"

Anh nhìn tôi: "Em lại định giở trò gì thế? Mau nói đi".

"Tại sao đồng bào của anh đánh giá anh chẳng ra gì, trong khi Nina và Valeria đều khen anh là người tốt?"

Tôn Gia Ngộ châm một điếu thuốc, ánh mắt anh lóe lên một tia thê lương.

Tôi hơi giật mình kinh ngạc, sau đó cười nhạo bản thân nhạy cảm quá mức, chưa chắc anh biết thê lương nghĩa là gì ấy chứ.

Im lặng một lúc, Tôn Gia Ngộ đột ngột lên tiếng: "Bọn họ không tính kế hãm hại anh".

Anh không nói huỵch toẹt ra, nhưng tôi hiểu logic của câu đó là: bởi vì bọn họ không tính kế hãm hại anh nên anh cũng đối xử tốt với bọn họ.

Tôi cúi đầu, một vài giây sau hỏi anh: "Em thì sao?"

"Em ư?" Tôn Gia Ngộ nâng mặt tôi ngó nghiêng: "Em bụng dạ thâm sâu khó lường, anh sợ em".

Tôi cảm thấy bị đắc tội, lập tức bĩu môi rồi đứng dậy trở về bên cây đàn.

Anh vẫn nhớ đến vụ anh bị thương, tôi vì sự tồn tại của Valeria trốn tránh anh nửa tháng trời.

Tôn Gia Ngộ tiến lại gần đặt tay lên vai tôi: "Em giận à?"

Tôi không lên tiếng.

"Em sắp thi rồi phải không?" Tôn Gia Ngộ đột nhiên chuyển sang đề tài khác.

"Vâng, nhưng môn chuyên ngành mãi đến đầu tháng năm mới thi".

"Vậy em hãy cố gắng học hành. Từ ngày mai anh bắt đầu đi làm".

"Hả?" Tôi nhất thời không phản ứng kịp.

"Ý anh là, sau này ban ngày anh không ở nhà, em không cần phải vất vả như thời gian qua".

Tôi rất ngạc nhiên: "Mới chưa đến hai tháng, người ta nói tổn thương gân cốt cần nghỉ ngơi một trăm ngày, anh cẩn thận không để lại di chứng đó".

"Được rồi, anh biết rồi". Tôn Gia Ngộ làm ra vẻ mất hết kiên nhẫn.

"Anh đừng khinh suất như vậy, em nói nghiêm túc đấy"

Anh chen vào ngồi chung ghế với tôi, tay túm đuôi tóc của tôi: "Hưởng thụ hai tháng là đủ rồi, nếu anh còn ở nhà lười biếng nữa, chắc chắn em sẽ tạo phản cho mà xem. Trong lòng anh hiểu rõ, thời buổi này, người im ỉm không oán hờn còn hiếm có hơn cả loài gấu trúc".

Tôn Gia Ngộ nói thẳng ra như vậy, khiến tôi hơi ngượng, tôi mở miệng khuyên can anh: "Anh hãy nghỉ thêm một thời gian nữa đi".

Anh vỗ lên đầu tôi: "Không chịu khó kiếm tiền làm sao nuôi nổi em. Học phí của khoa nghệ thuật đúng là con số trên trời. Làm thêm hai năm nữa, anh sẽ rửa tay gác kiếm đưa em đi nước Áo".

Tim tôi đập mạnh. Anh từng nói cả đời này sẽ không kết hôn. Vậy câu vừa rồi có nghĩa là gì? Một lời hứa?

"Tại sao lại đi Áo?"

"Vì anh thích trượt tuyết. Em có biết trượt tuyết không?"

Tôi lắc đầu.

"Khi nào có cơ hội anh sẽ dạy em". Tôn Gia Ngộ tỏ ra rất hưng phấn: "Em thử nghĩ xem, khi em trượt xuống, mọi người ở xung quanh biến mất, chỉ có tiếng gió thổi bên tai em. Tốc độ đó...sự kích thích đó...vô cùng tuyệt vời".

Tôi thuận tay bấm xuống phím đàn, phát ra âm thanh tạp loạn.

Hóa ra là như vậy, làm tôi mất công tưởng bở.

Chúng tôi cùng Nina ăn cơm tối rồi mới ra về. Khi chào tạm biệt Nina, bà ôm tôi và nói nhỏ vào tai tôi: "Người đàn ông sợ nhất nói ba từ "anh yêu em". Cháu hãy cho cậu ấy thời gian".

Tôi mỉm cười với bà, bà để mắt đến mối quan hệ của chúng tôi. Đáng tiếc là bà không hiểu con người thật của Tôn Gia Ngộ.

Người đàn ông như anh sẽ không vì một cái cây mà từ bỏ cả khu rừng. Có lẽ một ngày nào đó xuất hiện một người phụ nữ như yêu tinh nhền nhện, may ra mới có thể hàng phục anh. (Yêu tinh nhền nhện: nhân vật trong tác phẩm Tây Du Ký)

Trên đường về thành phố, Tôn Gia Ngộ nghe một cuộc điện thoại, anh ậm ừ rồi tắt điện thoại và nói với tôi: "Em gái, cười tươi cho anh xem nào!"

"Thần kinh!" Tôi quay mặt tránh anh.

Anh bật cười, gương mặt tỏ ra thần bí: "Em hãy nhớ lời em nói đấy nhé, về đến nhà đừng có hối hận".

Tôi nhanh chóng hiểu câu anh nói có nghĩa là gì.

Trên nền nhà ở phòng khách chỗ nào cũng thấy bìa cứng và vải bạt khá dày. Còn ở vị trí chính giữa phòng sách trên tầng hai là một cây đàn piano sáng loáng.

Tôi giơ tay bịt miệng, trong lòng vô cùng bất ngờ: "Của em?"

"Đúng, là của em, có thích không?"

Tôi chạy đến mở nắp đàn, nhẹ nhàng vuốt ve phím đàn trắng xóa, tôi vui đến mức không biết nói gì.

Tôn Gia Ngộ đứng dựa vào cửa nhìn tôi cười cười: "Em hãy cố gắng tập luyện. Để xem nước Áo có trường học thích hợp nào không? Anh đã thương lượng với Nina rồi, đợi em học hết khóa dự bị, đến khi khả năng chơi piano tiến bộ một chút, Nina sẽ giúp em thu âm rồi tiến cử với trường học ở bên đó".

"Thật không?"

Tôn Gia Ngộ nhún vai: "Tuy anh không phải là người tốt, nhưng anh có ưu điểm nói được làm được".

Tôi nhảy lên ôm cổ anh, hôn chùn chụt bảy tám phát trên khắp mặt anh.

"Đừng...đừng...đừng, nước bọt dính hết vào mặt anh rồi". Tôn Gia Ngộ giả bộ nhăn nhó: "Em chớ mừng vội, anh có một điều kiện".

Tôi vẫn chìm trong niềm vui: "Anh nói đi!"

"Sau này không cho phép em gặp tên cảnh sát đó".

Tôi như bị dội một gáo nước lạnh: "Tại sao? Anh muốn quản em à?"

"Anh không quản em thì ai quản em?"

"Ai cũng không thể quản em. Em và anh ấy chỉ là bạn bè bình thường, anh dựa vào gì mà can thiệp vào sự tự do của em?"

"Không dựa vào gì cả, là anh thích quản em".

Tôi tức tối dậm chân bình bịch: "Anh có thể ăn nói tử tế không? Ít nhất anh cũng phải cho em biết lý do tại sao?"

"Không có lý do, tóm lại em không được gặp cậu ta. Nếu sự nhiệt tình của em không có chỗ phát tiết, em hãy tìm mấy bạn học nam ở trong trường ấy. Ai cũng được, trừ tên cảnh sát đó".

Lúc không nói lý lẽ, Tôn Gia Ngộ trông như một cậu bé, anh đỏ mặt tía tai, môi mím thành một đường chỉ thẳng.

Tôi vào phòng ngủ đóng sập cửa. Cả buổi tối, tôi giận dỗi không nói với anh một câu nào.

Nhưng khi Andre gọi điện thoại đến, tôi do dự một lúc rồi quyết định nói với anh: "Andre, tôi không thể gặp anh".

Andre im lặng, mãi mới lên tiếng: "Là anh ta không cho cô gặp tôi đúng không?"

"Ừm, anh ấy không thích tôi gặp gỡ người đàn ông khác". Tôi đành bịa lý do.

Andre gần như cười nhạt: "Có đúng là vì nguyên nhân này không? Không phải do tôi là cảnh sát, cảnh sát phòng tội phạm đấy chứ?"

Tôi bị anh nói trúng tâm tư nên ngập ngừng không biết mở miệng thế nào.

Andre hỏi: "Anh ta có yêu cô không? Cô hiểu anh ta bao nhiêu?"

Tôi không thể trả lời câu hỏi của anh.

Đây là lần đầu tiên Andre nói với tôi như vậy, trước đó anh tuyệt đối không nhắc đến bất cứ chuyện gì liên quan đến Tôn Gia Ngộ.

"Mai, anh ta không xứng với cô, không hề xứng với cô một chút nào. Cô....hãy bảo trọng!" Andre thở dài ở đầu bên kia điện thoại rồi anh cúp máy.

Bên tai truyền đến tiếng rắc nhẹ. Tôi ôm điện thoại thất thần một lúc lâu.

Tất nhiên là cảm thấy đáng tiếc, nhưng tôi chỉ có thể làm như vậy. Tôi không thể hiểu nổi tâm lý của người "bắt cá hai tay". Đối với tôi, việc lưỡng lự giữa hai người đàn ông chỉ có thể giải thích bằng một lý do, cô ta không yêu cả hai người đàn ông đó.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.