Trùng Tìm Hoa Nhiên

Hoàn



Ngày khác trong miệng Mạnh Hoa Nhiên chính là ngày cậu lâm bồn.

Nghiêm Thời Trì ngoài mặt thì điềm tĩnh lạnh lùng nhưng bên trong sốt rột lo lắng, quyết định mở lá thư đó ra.

Chữ viết quen thuộc của Mạnh Hoa Nhiên lập tức đập vào mi mắt, làm tâm trạng hỗn loạn của hắn hơi bình tĩnh lại.

【 Nghiêm Thời Trì:

Em là một hòn đảo, sau khi ba mẹ rời đi, em liền trở thành một hoang đảo không người, cô đơn biệt lập. Nhưng anh thì khác, anh là một hạt giống mà Thượng Đế vô tình để lại.

Anh không chỉ soi sáng cơ thể này mà còn lặng lẽ không một tiếng động nảy mầm trong lòng em.

Hạt giống chậm rãi nảy mầm cho đến lúc đơm hoa kết trái, thế giới bên trong em cũng dần biến thành một thảm cỏ xanh tươi, phồn hoa như gấm.

Khắp nơi đều có hoa thơm chim hót và tiếng con người cười cười nói nói, em dần quên mất mình vốn là một hòn đảo hoang vu, tất cả mọi người đều thích tìm đến em để truy tìm kho báu.

Nhưng em không muốn đem kho báu đưa cho người khác, em chỉ muốn đưa cho anh, đem tất cả của mình đều cho anh. 】

Sau khi bác sĩ bước ra khỏi phòng sinh, Nghiêm Thời Trì nhanh chóng chạy tới, vẻ mặt đầy cấp thiết cùng mong đợi.

Bác sĩ tháo khẩu trang xuống, cười với hắn: “Chúc mừng! Nghiêm tiên sinh, là một đôi long phượng thai.”

Giống như lời Mạnh Hoa Nhiên trong thư từng nói, cậu xác thực đem hết tất cả cho Nghiêm Thời Trì, bây giờ còn mang theo hai đứa bé, mang theo hai đứa “Nghiêm Dụ Ôn” và “Nghiêm Dụ Nhu” trở lại.

Nghiêm Thời Trì sau đó đi tới đầu giường Mạnh Hoa Nhiên, nhẹ nhàng cầm tay cậu, nói: “Em mang theo đứa nhỏ lạc đường đã lâu, anh lúc nào cũng cố gắng tìm ba người trở về, may mắn là bây giờ cả ba đều về cả rồi.”

“Mạnh Hoa Nhiên, anh lại tìm được em rồi.”

HOÀN CHÍNH VĂN

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bạn đang xem chương Hoàn của truyện Trùng Tìm Hoa Nhiên