Đọc Chương 21 của truyện Thật Ra Thì Em Không Dễ Thương cập nhật mới nhất
Thật Ra Thì Em Không Dễ Thương

Thiếu



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ở nhà ba mẹ, dưới sự trợ giúp nhiệt tình, Hầu Thành thuận lợi lừa được nhiều cơ hội ở chung với Mạch Manh Manh. Mà Manh Manh đơn thuần, dĩ nhiên hoàn toàn không phát hiện ba mẹ Hầu Thành đang giả vờ, trước sau như một chăm sóc hai ông bà. Nhưng mà, nói như thế nào đây, dùng lại lời nói của Lý Nguyên Bình, Manh Manh kiêu ngạo.

"Thật nở mày nở mặt với Manh Manh nhà mình mà ~~~~" Lý Nguyên Bình uống một hớp trà.

"Cô ấy vẫn còn hơi tức giận ~~~~" Hầu Thành nói lời này lại lộ ra một nụ cười.

"......" Lý Nguyên Bình im lặng, "Manh Manh tự nhận là đã ly hôn với anh, cho nên......"

"Tôi biết rõ. Manh Manh vẫn sợ tôi ghét cô ấy, cho nên đè nén rất nhiều tình cảm." Hầu Thành nghĩ đến vẻ mặt tức giận của Manh Manh lúc ở tiệm sushi, cười.

"Mà này, nếu tôi là Manh Manh mà nói, anh ở ngay trước mặt của tôi quyến rũ cô gái khác tôi cũng sẽ nổi giận, đừng nói là Manh Manh!" Lý Nguyên Bình kích động đến mức muốn lật bàn.

"Chưa đến lúc thích hợp vẫn phải kích thích Manh Manh." Hầu Thành không nhìn Lý Nguyên Bình.

"......" Lý Nguyên Bình mệt mỏi, hai vợ chồng này, thật là xứng đôi, đều là người qua cầu rút ván, "Anh xuất sư rồi......"

********** Diễn đàn L ; ê Q " úy " Đ % ôn

Mạch Manh Manh nhìn người đàn ông ngồi ở trong tiệm, khắp người như có như không mãnh liệt tỏa ra Hormone, hấp dẫn đôi mắt những cô gái nhỏ đến mua sushi, mình thính tai nghe thấy những cô gái nhỏ bàn tán "Rất đẹp trai", "Khá tốt", đủ kiểu câu nói chứng tỏ rõ ràng là hoa si, cơn giận lập tức dâng đến đỉnh. Hơn mười ngày qua, mỗi ngày, làm cho những trường đại học và cao đẳng xung quanh đều biết trong tiệm sushi này có một trai đẹp, hấp dẫn một lượng lớn con gái xinh đẹp, mặc dù...... Lượng buôn bán rất lớn, nhưng...... tại sao Hầu Thành anh có thể như vậy! Còn cười, không thấy mắt cô bé kia đã tỏa ra hào quang màu xanh lục sao? Cười?

Manh Manh sửng sốt. Trong khoảng thời gian này, mỗi lần ánh mắt của mình giao với ánh mắt của Hầu Thành, mình sẽ nhận được một ánh mắt chứa ý cười. Anh cười với mình.

Nhưng............ Bây giờ anh cũng cười với người khác!

Nước chua trong lòng Manh Manh ừng ực ừng ực không ngừng trào lên, thì ra không phải đặc biệt vì mình......

Hầu Thành nhìn dáng vẻ chợt mất mác của Mạch Manh Manh, không biết tại sao, vừa định đứng dậy đi nói chuyện với Mạch Manh Manh, lại bị người khác vượt lên trước một bước.

"Thật sự là em!" Giọng nam dễ nghe vang lên.

Manh Manh ngẩng đầu, nháy nháy mắt, người này là ai vậy?

Trong nháy mắt Triệu Nhất Bác từ vẻ mặt mơ hồ của Manh Manh liền hiểu được, Mạch Manh Manh hoàn toàn không có ấn tượng với mình, không khỏi thất bại, "Mấy năm trước chúng ta từng cùng tham gia một buổi tiệc, chúng ta còn từng khiêu vũ với nhau."

Mạch Manh Manh lặng im suy nghĩ, khiêu vũ? Hình như mình chỉ từng khiêu vũ với Hầu Thành thôi...... Không đúng, mấy năm trước đúng là từng tham một buổi tiệc, hình như từng khiêu vũ cùng một người đàn ông, là người này sao? Không nhớ nổi mặt, ôi chao,...... Hết cách rồi, không thể làm gì khác hơn là cười ha ha, "Vậy sao...... Ha ha......"

"Em nhớ ra rồi?" Triệu Nhất Bác vui vẻ nói.

"Nhớ rồi......" Hoàn toàn không nhớ ra.

"Em đổi nghề rồi hả?" Sợ im lặng sẽ lúng túng, Triệu Nhất Bác đổi đề tài.

"À? Vâng...... Sau khi em kết hôn thì không còn làm việc trong công ty nữa......" Manh Manh trả lời theo bản năng.

"Em kết hôn rồi?" Triệu Nhất Bác không để ý đến phong độ thân sĩ của mình, cắt ngang lời nói của Manh Manh.

"Hả? Đúng vậy." Khóe mắt liếc nhìn người đàn ông ngồi ở cách đó không xa, đột nhiên cười ra hai má lúm đồng tiền ngọt ngào, "Nhưng mà đã ly hôn."

Lúc Triệu Nhất Bác xuất hiện Hầu Thành liền sử dụng toàn bộ giác quan, nghe đoạn đối thoại của hai người không sót một chữ. Hầu Thành không phải Mạch Manh


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bạn đang xem chương Thiếu của truyện Thật Ra Thì Em Không Dễ Thương