Sổ Tay Ghi Chép Chuyện Thần Quái Năm Gia Tĩnh

67: Tổ Ong





Túc Tiển vịn xe đẩy giúp hai người trèo ra ngoài.

Vừa thoát khỏi thùng thịt thối, được hít thở không khí bên ngoài ba người cảm giác như sống lại.
Ninh Hoàn ngước mắt quan sát khoảng sân nhỏ trước mắt.

Tiểu viện bao phủ bởi những tấm ván đổ nát, không có một bóng cây, dưới chân là nền gạch đá xanh nứt nẻ đầy bùn đất.

Nhưng kỳ quái là, ở cái nơi âm u ẩm thấp như vậy mà không có lấy một bụi rêu.

Bốn phía bao quanh bởi lớp khói xám nhàn nhạt, mà ở chính giữa khoảng sân là một căn phòng có cánh cửa đỏ chói nồng nặc tử khí, tựa như một con quái vật với khoang miệng mở to như bồn máu.
"Chúng ta đi vào sao?", Ninh Hoàn liếm đôi môi khô khốc nhỏ giọng nói.
Túc Tiển nhìn chằm chằm cánh cửa, đột nhiên y quay đầu nhìn Ninh Hoàn hỏi.

"Biết leo mái nhà không?".
"Leo mái nhà?".

Ninh Hoàn méo miệng nhìn phần mái ngói phía trên.
Túc Tiển gật đầu giải thích, "Nếu cứ thế xông vào sẽ bứt dây động rừng, chúng ta lên mái nhà thám thính trước đã".
Ninh Hoàn bừng tỉnh, tự đắc ưỡn ngực nhỏ, gật đầu dứt khoát, "Ta biết nha! Trước kia lén chạy đi chơi, mái nhà in dấu chân ta đây không biết bao nhiêu lần".
"Thật?"
"Thật chứ!"
Túc Tiển liếc nhìn vẻ mặt tự mãn của ai kia, y giễu cợt hỏi một câu chốt, "Thế mà có cái hàng rào tre cũng không leo qua được?".
Ninh Hoàn nhất thời cứng họng, suy đi tính lại cũng chỉ dám thỏ thẻ, "Thì..thì là ta cố gắng cẩn thận một chút, lúc đấy chúng ta còn chưa biết tình huống bên trong thế nào đâu".
Ninh Thịnh lúc này cũng lên tiếng giảng hòa, "Đường đệ nói đúng, khi còn bé hắn đã bị đòn không ít vì leo mái nhà".
Không nói thì không sao, vừa mới lên tiếng kể chuyện đã thấy Túc Tiển nhìn Ninh Hoàn cười khoái trá.

Ninh Hoàn phồng mồm trợn má trừng Ninh Thịnh, lại thấy đôi mày kiếm mắt sao kia phủ đầy vẻ hoài niệm.

Ninh Thịnh khẽ thở dài, giọng nói mang đầy tiếc nuối, "Giờ nhớ lại, từ lúc mà Hoàn nhi lớn một chút hiểu chuyện rồi liền không còn tinh nghịch như xưa nữa".

Ninh Hoàn méo miệng, đây là sao, chê hắn còn chưa ăn đòn đủ hay như nào?
Túc Tiển nhướng mày hỏi, "Lần cuối ngươi trèo tường là khi nào?".
"..Tháng trước".

Ninh Hoàn không thèm nghĩ đáp lại ngay, đến lúc tỉnh táo lại đã thấy mặt ai kia đầy vẻ trêu cợt.

Ninh Hoàn híp mắt nhìn Túc Tiển, y cũng thoải mái mà khoanh tay nhìn ngược lại.
"Quen thì tốt rồi, không được để bị phát hiện".


Ninh Hoàn nhất thời cảm thấy như đấm vào sợi bông, tự mình bực mình ậm ừ quay đi.

Nụ cười trên gương mặt ai kia ngày càng sâu.
"Ninh huynh lên được chứ?".

Ninh Hoàn nghe thấy Túc Tiển lên tiếng hỏi.
Ninh Thịnh cười một tiếng, "Đương nhiên".

Ninh Hoàn nhìn Ninh Thịnh cười đầy chân thành, dời ơi hai người này từ lúc nào giống nhau đến vậy hả, hắn bất mãn cực cực kỳ.
Mái nhà cũng cũ kỹ y hệt như tòa tiểu viện, trên đỉnh phủ đầy gạch ngói đã vỡ nát, chân chỉ giẫm nhẹ cũng vang lên tiếng lạch cạch.

Túc Tiển đưa tay giữ lấy Ninh Hoàn, ánh mắt trầm lặng nhìn về một phía.
Ninh Hoàn bật người dậy phủi đi bụi đất dính trên tay, rồi nhanh chóng đuổi theo hướng nhìn của y.

Chỉ thấy từ phía xa chân trời là Cung điện nguy nga tráng lệ bị bao phủ bởi mây đen vần vũ, lộ vẻ âm trầm quỷ khí.
Ninh Thịnh lúc này cũng đã lên đến nơi, thấy hai người nhìn ra xa cũng hướng mắt theo.

Tuy chỉ là hình bóng mờ nhưng phong cách độc nhất kia, mái ngói thuần đỏ...!tất cả đều mang đến cho y một cảm giác quen thuộc.

Ninh Thịnh bỗng giật mình khó khăn lên tiếng, "Kia...kia chẳng lẽ là Hoàng cung? Nhưng nơi này tại sao lại có Hoàng cung?".
Túc Tiển trầm mặc lắc đầu.

Lúc sau, y ngồi xổm xuống đưa tay nhấc nhẹ một viên ngói đen, bên dưới chính là một góc của căn nhà.

Ánh sáng nhẹ xuyên qua, bên trong đồ đạc hết sức đơn sơ, chiếc bàn đã mất một chân, vài cái giá nến, đơn sơ như chính vẻ bên ngoài của nó.
"Đám cổ trùng kia sẽ ở chỗ nào?".

Ninh Hoàn bấn an nhìn xung quanh.
Túc Tiển rũ mắt lắc đầu, hàng mi dày khẽ chớp, "Không phải ở đây".
Y đứng thẳng người, mũi giày đen tuyền đạp trên mái ngói không để lại một tiếng động.

Túc Tiển di chuyển sang phía bên kia mái nhà lại nhấc vài miếng ngói lên kiểm tra.

Đột nhiên ánh mắt y sa sầm, động tác trong tay cũng ngừng lại.
"Sao vậy?".

Túc Tiển giơ tay ra dấu im lặng về phía Ninh Hoàn.

Hắn bèn nhẹ nhàng nhấc chân lại gần.
Bên dưới căn phòng hoàn toàn khác hẳn với bố trí ban nãy.


Từng ngọn lửa xanh lập lòe trong bóng tối, bốn bức tường được chia thành từng ô từng ô đủ hình dáng, nhét đầy những viên tròn tròn đen tuyền.

Chính giữa căn phòng là một cái bóng.

"Đây là cái gì?", NInh Hoàn nhỏ giọng hỏi.
Túc Tiển lắc đầu.

Ninh Hoàn mím môi nhìn chăm chú những thứ to nhỏ bên dưới kia, đột nhiên trong đầu hắn lóe lên một suy đoán.

Ninh Hoàn ngẩng đầu thấy Túc Tiển vẫn còn quan sát bên dưới, hắn cắn cắn môi quyết định nói ra phỏng đoán của mình, "Thứ bên dưới kia trông rất giống".
"Cái gì?", Túc Tiển nhíu mày ngước mắt nhìn Ninh Hoàn.
"Giống tổ ong".

Ninh Hoàn thì thào.
"Tổ ong?".

Túc Tiển thấp giọng lẩm bẩm hai chữ tựa như đang nghĩ ngợi, rồi đột nhiên biến sắc.
"Sao vậy?".

Ninh Hoàn lo âu hỏi.
Túc Tiển yên lặng không nói, mảnh ngói trong tay rời thêm nửa tấc, ánh sáng rọi vào trong nhiều hơn.

Bên trong căn phòng ngày càng hiển lộ, mặt đất hơi lõm xuống, mà ở chính giữa kia là lão quỷ bà đang nằm co quắp.
Bà ta nằm rạp cả người trên mặt đất, lớp da bên ngoài khô đét mỏng manh nhìn như trong suốt.

Bốn vách tường là những hàng dài bóng đen đang treo người y như một bầy khỉ.
Khỉ? Ninh Hoàn cau mày, lúc này một trậm âm phong đột nhiên đổi qua tai Ninh Hoàn theo khe hở từ mái ngói chui vào phòng.

Cái bóng treo mình trên sợi dây thừng chợt quay lại.

Đó là một cái xác chết, trên mặt vẫn còn phân biệt được ngũ quan nhưng phía dưới người chỉ còn lớp da người mỏng dính, tứ chi co quắp, nhìn từ đằng sau chẳng khác gì một con khỉ.
Ninh Hoàn giật mình, "Đây...đây là?"
"Là vỏ của bà ta".

Túc Tiển trầm giọng trả lời, "Hẳn là Nhân Diện Trùng Vương".

Lão quỷ bà giật giật, mặt đất khẽ rung lên.


Ninh Hoàn ngẩn người, lúc này hắn mới phát hiện mặt đất nhìn như bị lõm xuống kia thực chất là một cái mạng nhện khổng lồ, những thứ đen đúa tròn tròn là trứng của Nhân Diện trùng.
Túc Tiển ngồi thẳng dậy, ngón tay vuốt ve cán đao, y rũ mắt nhìn lão quỷ bà bên dưới, "Thân xác người thường không chống đỡ nổi yêu lực của nó, nên chỉ có thể thay đổi liên tục".
Lão quỷ bà bên dưới đột nhiên quay người nhìn lên, giọng nói âm trầm khàn khàn từ bên dưới vang lên, "Nếu đã tới, sao còn chưa vào".
Ninh Hoàn giật nảy mình, ánh mắt như đông cứng lại nhìn Túc Tiển.

"Đợi ở đây", Túc Tiển nhỏ giọng dặn dò, sau đó y phá ngói dưới chân nhảy vào trong.
Ánh sáng tràn vào phòng nhiều hơn, Ninh Hoàn vặn chặt mày.

Mũi giày Túc Tiển giẫm trên lớp tơ nhện mỏng manh nhưng lại cứng rắn chẳng khác nào nền đất.

"Ngươi đã sớm phát hiện ra chúng ta?".

Vừa nói Túc Tiển giẫm chết một con nhân diện trùng ý định bò lên người y.

Từ cổ họng bà ta phát ra tiếng cười khùng khục quỷ dị, ánh mắt âm u oán độc nhìn Túc Tiển.

Tấm da người chết trên mặt bà ta lõm vào trong, từ từ bị xé ra thành nhiều mảnh.

Chỉ chốc lát, một con Nhân diện trùng khổng lồ to bằng một người trưởng thành xuất hiện trước mặt Túc Tiển.

Nhất thời da đầu Ninh Hoàn tê rần.
Nó đứng cách Túc Tiển chưa đến ba thước, tiếng cười khùng khục vang lên từ cái mồm đầy răng nanh.

"Ta còn đang thiếu một cái vỏ mới", ánh mắt nó tham lam nhìn y.

"Đúng lúc các ngươi tự đưa mình đến cửa.

Bọn chúng cũng quá yếu".

Nhân diện trùng ngọ nguậy, thân thể nó quẹt qua từng lớp da người được treo trên tường.
Túc Tiển hờ hững nhìn con quái vật, khẽ hừ lạnh một tiếng.

Lúc này từ trong bóng tối truyền đến thanh âm như thể có hàng trăm thứ gì đó đang di chuyển.

Quỷ diện trùng từ bốn phía chen chúc chui ra, đủ các nét mặt cổ quái.
Túc Tiển thờ ơ nhìn xung quanh, khinh thường cười gằn, "Tự tìm cái chết".

Y lấy trong ống tay một tám hoàng phù, miệng lẩm bẩm niệm chú.

Trùng triều dâng lên, từng đoàn u lam từ hoàng phù bay ra, sôi trào thiêu đốt mạng nhện.

Thanh âm lách tách vang lên theo đường lan tràn của ngọn lửa.

Ninh Hoàn ngửi thấy mùi khét đến gay mũi, nhân diện trùng thống khổ kêu gào đinh tai nhức óc bên dưới căn phòng.
U lam nháy mắt rút sạch nhiệt độ bốn phía xung quanh, Ninh Hoàn khẽ rùng mình.


Hắn nhớ Túc Tiển đã từng nhắc tới, lửa này là lửa từ địa phủ.
Tiếng nổ lách tách kết thúc cũng là lúc toàn bộ nhân diện trùng bị tiêu diệt.
"Con của ta!!", lão quỷ bà thét lên.

Túc Tiển lạnh lùng nhìn sang, ả ta âm độc liếc qua gương mặt của y, lẩm bẩm từng câu nguyền rủa oán độc, "Thân thể của ngươi sẽ là của ta".
Túc Tiển hừ lạnh một tiếng, tay khẽ vuốt qua vỏ đao, nhoáng một ánh chớp, nhân diện trùng vương đã bị chém thành hai nửa.

Dung dịch xanh "tí tách" rơi đầy trên nền mạng nhện.
"Kinh tởm".

Túc Tiển ghét bỏ di chân, cái thứ nhầy nhụa kia hình như có bắn một chút lên giầy của y.
"Nó chết rồi à?".

Ninh Hoàn cúi người hỏi từ bên trên.
Túc Tiển nhìn thân thể khổng lồ không còn nhúc nhích của trùng vương.

"Chết", y ngẩng đầu trả lời.

Sau đó bèn vịn lên bức tường nhám nhanh nhẹn nhảy sang một bên, y lấy thêm một tấm hoàng phù từ trong tay áo, bấm khẩu quyết rồi ném về phía cái xác.

Bốn phía lại lóe lên u lam, toàn bộ tổ ong bị diệt sạch sẽ.
"Sẽ không còn nhân diện trùng nữa đúng không".

Ninh Hoàn hỏi.
"Ừ".
Lúc này phía xa đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào.

"Bắt lấy hắn", có người hét lớn.
"Chẳng lẽ người kia đã bị phát hiện?", Ninh Hoàn nói.

Thiếu niên kia? Hắn chợt nhớ tới lời nói và dáng vẻ kiên định "Không tin Phật" của tiểu tử kia.

Mặc dù còn nhiều điều nghi hoặc nhưng Ninh Hoàn không muốn người kia gặp nguy hiểm.
"Đi xem một chút", Túc Tiển trầm giọng nói.

Y nhìn hai người Ninh Hoàn và Ninh Thịnh thì cau cau mày, nhấp nhấp môi rồi chỉ vào cái xe đẩy ở góc tường.

"Hai người trốn vào trong".
....
Tấm áo choàng đen dài che đi gần hết khuôn mặt Túc Tiển, y khom người chậm rãi đẩy thùng gỗ ra ngoài.

Những gã binh sĩ Thanh đồng quanh quẩn xung quanh nhưng không một ai nhận ra sự khác thường.
Tiếng bánh xe lại lộc cộc lăn trên nền đất, không ai để ý tới bên ngoài ống giày của người kia có giấu một viên trứng trắng muốt.....



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.