Manh Sư Tại Thượng Nghịch Đồ Đừng Xằng Bậy

Trường Sinh Cùng Nhân Sinh





Sau khi vào nước, chất lỏng ấm áp bao quanh hắn, nhưng Dạ Trầm Uyên lại không thả lỏng, ngược lại còn rất khẩn trương, bởi vì hắn nhìn cách đó không xa, thấy Nguyên Sơ chỉ mặc quần lót cùng yếm..

Lão Lệ cùng Nguyên Sơ không biết thị lực của Dạ Trầm Uyên từ nhỏ đã rất tốt, qua một lần tôi thể thiếu chút mở huyết mạch, tuy rằng Nguyên Sơ kịp thời phong ấn, nhưng thân thể hắn lại có sự khác biệt, đó chính là mắt hắn có thể nhìn rõ ràng hơn, như làn sương mù trước mặt này, hắn cũng có thể nhìn xuyên qua.Chuyện nhìn thấu này, lúc trước quên nói rõ, hiện giờ mới nói, có bị đánh không? Nguyên Sơ cho rằng có sương mù xung quanh cho nên vui vui vẻ vẻ, áo yếm đỏ tươi cùng quần lót trắng mặt trên người, tóc đen dài cùng làn da trắng, đôi mắt to tròn như mắt mèo phủ một tầng sương mù, khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo tiếng cười, nhìn qua rất giống như một yêu tinh nhỏ, quyến rũ mộng ảo, lại mang theo vẻ ngây ngô không rành thế sự.Tầm mắt Dạ Trầm Uyên lơ đãng nhìn về phía nàng, mặc dù trong lòng hắn kêu gào không nên làm như vậy, nhưng hắn vẫn không khống chế được.Đột nhiên, Nguyên Sơ lặn xuống nước, sau đó xuất hiện sau lưng Dạ Trầm Uyên, mạnh mẽ mà vỗ bả vai hắn."Này! Ngươi thất thần làm cái gì? Mau tu luyện đi!"Tu luyện? Bây giờ tu luyện..


Rất có khả năng tẩu hỏa nhập ma nhỉ? Dạ Trầm Uyên quay lại nhìn nàng, theo bản năng mà suy nghĩ.Hơi nước bốc lên, mặt Nguyên Sơ nhìn càng đáng yêu, nàng cười hì hì duỗi tay quơ quơ trước mặt Dạ Trầm Uyên: "Nhìn cái gì? Còn có thứ gì khác để nhìn à?"Dạ Trâm Uyên giật mình, vội vàng quay đầu: "Không..

Không có!" thấy hắn bối rối như vậy, Nguyên Sơ nghĩ hắn đã nhìn thấy thứ gì đó dù sao khoảng cách cũng rất gần, nhưng mà có liên quan gì? Thân thể của nàng nhìn qua thì cùng lắm chỉ là năm tuổi, Dạ Trầm Uyên mười một, cũng gần mười hai, nhưng nếu đặt ở thời đại của nàng thì tuổi hắn còn đang hưởng quốc tế thiếu nhi đó.Hơn nữa, nếu như hắn có thể nhìn thấy, cũng không nhìn xuống dưới nước được đâu? Coi như là cùng nhau bơi lội thôi!Nhưng sợ Dạ Trầm Uyên xấu hổ, thế nên Nguyên Sơ bơi xa một chút dù sao cũng chỉ là bơi mà thôi, nên rất thoải mái, hoàn toàn không thấy chỗ nào gọi là tu luyện."Uy.." Lão Lệ đột nhiên lên tiếng, đánh vỡ yên lặng: "Sư phụ của ngươi mới bảy tuổi, ham chơi cũng bình thường, nhưng ngươi cũng sắp mười hai, tại sao cũng không chuyên tâm tu luyện? Cơ hội tốt như vậy, còn không nắm chắc thời gian mà cố gắng?"M thanh của Lão Lệ khiến Dạ Trầm Uyên giật mình, hắn lúc này mới hồi phục tinh thần, thu hồi ánh mắt, nhưng sự xao động trong lòng càng lúc càng nghiêm trọng, hắn..

rốt cuộc là làm sao vậy? Tại sao tầm mắt của hắn luôn nhìn sư phụ? Vì sao hắn luôn tồn tại một cảm giác khó hiểu với Nguyên Sơ?Trước kia hắn còn có thể khắc chế, nhưng hiện tại, hắn phát hiện chính bản thân mình còn không khắc chế được nữa, hắn nghĩ, muốn ôm nàng vào lòng, sau đó nhẹ nhàng hôn lên trán nàng..

không! Không thể lại suy nghĩ nữa!Dạ Trầm Uyên dùng sức hất hất đầu, sau đó nhắm hai mắt lại, buộc mình phải tu luyện, sư phụ làm cái gì cũng nghĩ đến hắn, hắn không thể làm cho người thất vọng.Nghĩ như vậy, Dạ Trầm Uyên cuối cùng cũng bình tĩnh lại, dù sao hắn cũng có thiên phú hơn những người khác, tu luyện một lát, nhanh chóng tiến vào giai cảnh, Nguyên Sơ bên này cảm nhận được linh khí nồng đậm trên người hắn, mỉm cười."Nha đầu, vì sao ngươi không tu luyện?" Lão Lệ dùng phương thức truyền âm bí mật giao lưu cùng nàng, Nguyên Sơ cùng lão đã lén thương lượng, thuyết phục Dạ Trầm Uyên cho lão một giọt Linh Tủy vạn năm, cho nên trạng thái thần hồn của lão bây giờ tốt hơn trước rất nhiều.Nguyên Sơ nằm ngửa ở trên mặt nước, nhìn sao trời."Trời đêm đẹp như thế này mà chỉ dùng để tu luyện không phải đáng tiếc lắm sao?"Lão Lệ có chút không hiểu: "Nhưng chúng ta là người tu tiên, ai mà không giành từng giây để theo đuổi đại đạo? Với lại chỉ là sao trời bình thường thôi, có gì đẹp đâu?"Nguyên Sơ nhẹ nhàng mỉm cười, lúc này, nàng không giống tiểu oa nhi hoạt bát vào ban ngày, tuy rằng vẫn cười rất tươi nhưng có chút gì đó khác."Lão Lệ, tính đến bây giờ lão đã sống được bao nhiêu năm?"Lệ lão im lặng hồi lâu, sinh thời sống ba ngàn năm, sau khi chết bị phong ấn ở Thiên Châu, đã..


Năm vạn năm."Năm vạn năm à.."Nguyên Sơ không chớp mắt nhìn trời, cành lá của cây hợp hoan nhẹ nhàng lắc lư ở trên đỉnh đầu nàng, hơi nước mờ mịt bay lên, khung cảnh trên không trở nên mờ ảo.Nàng nhẹ nhàng nhắm mắt lại: "Đã sống năm vạn năm, chắc trong đầu ông chứa không ít cảnh đẹp nhỉ?"Lão Lệ nghe nàng hỏi vậy có chút giật mình, lúc trước cảnh sắc đẹp thế nào lão cũng đã từng thấy qua, nhưng mà, thứ lão coi trọng, là bảo bối cất giấu bên trong những cảnh đẹp đó, cho nên lúc này nghĩ đến, những cảnh sắc đẹp đẽ đó đều không nhớ rõ.

Nguyên Sơ cười nói, "Không ngừng tu luyện, giống như trên tờ giấy trắng vẽ lên một bức tranh bằng mực đen đơn giản lại thuần túy.

Mà ta, lại hy vọng tờ giấy trắng của ta, có thể vẽ bằng nhiều màu sắc khác nhau khiến người ta vừa kinh ngạc lại vui vẻ, thứ người khác theo đuổi, là trường sinh bất tử, là đại đạo, mà ta, lại không giống như thế, thứ ta theo đuổi chính là nhân sinh, là giây phút tiêu dao ngắn ngủi của linh hồn."Lời Nguyên Sơ nói rất rõ ràng, đơn giản nhưng lại làm Lão Lệ chấn động!Giống như suy nghĩ cũ đột nhiên bị xé ra một lỗ hổng thật to, từ lỗ hổng kia, có thể thấy được những sắc thái rực rỡ lượn lờ trên không trung.Không đợi lão suy nghĩ rõ đó là cái gì, chân trời đột nhiên hiện ra vô số mây mù đẹp đẽ, hào quang chiếu vào người Nguyên Sơ đã dần chìm vào giấc ngủ, sau đó lại biến thành điểm sáng rực rỡ mạnh mẽ tiến vào thân thể nàng.Cảnh tượng trước mắt như mộng hư như ảo nhưng trên thực tế, linh khí xung quanh bỗng trở nên loãng đi không ít! Dạ Trầm Uyên không thể tu luyện được nữa liền mở mắt, sau đó thấy được khung cảnh mĩ lệ tước mặt!Tiểu nữ hài được hào quang chiếu rọi đang nằm trên mặt nước, như hải tảo di chuyển trong nước, bầu trời chiếu rọi ở trong nước, điểm sáng từ từ tập hợp xung quanh nàng, nàng nhắm hai mắt, da thịt đều hơi hơi phát ra ánh sángNàng là thần tiên sao? Nàng nhất định chính là thần tiên!Dạ Trầm Uyên nghĩ như thế.


Lão Lệ ở một bên đã đột nhiên nói: "Ngộ đạo, nàng vậy mà dễ dàng ngộ đạo! Hơn nữa dị tượng lớn như vậy thiên địa lại hiền hòa, nàng đã ngộ được đạo thuộc về mình rồi! Nhưng nàng chỉ mới bảy tuổi? Nhỏ như vậy đã ngộ đạo, đám thiên tài thượng cổ kia nếu còn sống, nhìn thấy nàng chắc chắn sẽ xấu hổ mà tự sát!"Lời lão nói thể hiện sự khen thưởng tuyệt đối của mình dành cho Nguyên Sơ, thế nhưng tâm trạng của Dạ Trầm Uyên lại có chút không tốt.Nàng bảy tuổi đã là Nguyên Anh, lúc này ngộ đạo, sợ là có thể trực tiếp từ Nguyên Anh sơ kỳ, lên đến Nguyên Anh trung kỳ.Hơn nữa, nàng còn là Phong chủ Hàn Kiếm Phong-Vạn Kiếm tông đứng đầu Thập Đại tông môn, thiên tư trác tuyệt, ngộ tính cực cao, khiến người ta phải kinh ngạc khen ngợi!Nàng như vậy, mà hắn..

Hắn chỉ là một Luyện Khí kỳ, có tư cách gì mà cùng nàng sóng vai đứng chung một chỗ?.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.