Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

706: Chương 705





Nhìn thấy cô giống như nhìn thấy đức chúa trời vậy.

Vân Giai Kỳ vội hỏi: “ Làm sao vậy?”.

Tiên Hiệp Hay
“Chúng tôi làm theo lời căn dặn của cô, nhốt con bé ở trong phòng.

Ban đầu con bé la khóc om xòm, sau đó suýt thì lấy đồ vật để rạch thương bản thân”
“Vậy con bé đâu?”
“Chúng tôi không liên lạc được với cô, chỉ đành tự ý dùng dây thừng trói con bé lại rồi nhốt ở trong phòng.

Chúng tôi cũng không biết nên làm thế nào, từ trước đến giờ chưa từng gặp phải chuyện này…”
Vân Giai Kỳ đi cùng người giúp việc lên gác, Bạc Tiêu Dương cũng bám theo sau.

Vừa mới đẩy cửa phòng ra liền thấy trong phòng đang bật đèn sáng trưng.

Mạn Nhi đang nằm trên giường, đôi bàn tay bị trói ra đằng sau, miệng bị băng dính dán chặt, toàn thân đang giẫy giụa vùng vẫy.

Vừa nhìn thấy Vân Giai Kỳ, cô bé lập tức trợn tròn mắt.


Trong ánh mắt cô bé có mang một chút căng thẳng và sợ hãi.

Vân Giai Kỳ bước đến, vừa mới bóc miếng băng dính dán trên miệng cô bé ra, Mạn Nhi lập tức bật mạnh người ngồi dậy, không biết lấy sức lực từ đâu ra cắn chặt vào mu bàn tay cô một phát.

“AI Vân Giai Kỳ nhất thời kêu lên một tiếng, vội giằng tay ra khỏi miệng cô bé.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, mu bàn tay cô đã hăn lên vết răng sâu.

Bạc Tiêu Dương chộp lấy tay cô nhìn một chút.

Thấy Mạn Nhi cắn mạnh như vậy, cậu ta hơi nheo mắt lại.

Đứa bé này tại sao lại trở nên dữ dăn như vậy?
Vân Giai Kỳ bịt lấy mu bàn tay, nhìn về phía Mạn Nhi: “Mạn Nhị, tại sao con lại làm như vậy? Tại sao con lại trở nên như thế này? Con không nhận ra mẹ nữa à? Mẹ là mẹ của con đó…”
Mạn Nhi nghiến răng nói: “Là cô bảo bọn họ nhốt tôi ở trong cái phòng này! Là cô bảo bọn họ trói tôi lại! Còn không để tôi nói…”
Cô bé càng nói càng cảm thấy ấm ức, trợn mắt nhìn Vân Giai Kỳ đầy vẻ căm hận.

Vân Giai Kỳ cảm thấy hơi đau lòng.

Người giúp việc vội vàng giải thích: “ Cô Vân Giai Kỳ, chúng tôi cũng không có cách nào…”

Vân Giai Kỳ nói Mọi người đừng căng thẳng, tôi sẽ không trách mọi người đâu.”
Lúc này người giúp việc mới bình tĩnh trở lại.

Vân Giai Kỳ lại muốn tiến đến gần Mạn Nhi, cô bé lập tức co người lại giống như một con nhím với dáng vẻ luôn cảnh giác.

Bạc Tiêu Dương liền ngăn cô lại: “ Cô đừng lại gần con bé vội: Cậu ta lo Mạn Nhi sẽ làm Vân Giai Kỳ bị thương.

Vân Giai Kỳ cũng thận trọng không tiến lại gần.

Một đám người cứ như vậy canh chừng Mạn Nhi, đến khi trời sáng, Vân Giai Kỳ liên hệ ngay với Mạnh Đồng Thanh.

Mạnh Đồng Thanh vừa nghe kể tình hình, liền hẹn nửa tiếng sau sẽ đi đến biệt thự Long Thần.

Khi Mạnh Đồng Thanh tới nơi, Mạn Nhi đã suy sụp tinh thần.

Cô bé cả đêm không ngủ nên rất mệt mỏi.

Mạnh Đồng Thanh thấy vậy ngay lập tức dặn Vân Giai Kỳ: “Đóng cửa và kéo rèm lại!”
Vân Giai Kỳ tức khắc làm theo.

Mạnh Đồng Thanh nói với Vân Giai Kỳ và Bạc Tiêu Dương: “Bây giờ tôi phải thôi miên con bé, mọi người trước tiên hãy lánh đi một chút!”
Vân Giai Kỳ và Bạc Tiêu Dương nhìn nhau rồi ngầm hiểu cùng đi ra khỏi phòng.

Bạc Tiêu Dương hỏi: “Anh ta là ai?”
“Mạnh Đồng Thanh, một bác sĩ thôi miên rất có tiếng”
“Bác sĩ thôi miên?”.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.