Dư Tình Khả Đãi

Chương 140



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Quý Hựu Ngôn vuốt ve chút nhăn nhó giữa đôi mày Cảnh Tú, "Không phải như cậu nghĩ đâu, tôi không sao cả." Cô chớp mắt, động viên Cảnh Tú: "Đợi đến tối tôi sẽ kể chi tiết cho cậu nghe nhé?"

Cảnh Tú dùng lòng bàn tay cảm nhận viên ngọc trắng, miễn cưỡng 'ừm' một tiếng.

"May mà có cậu." Quý Hựu Ngôn nắm lấy bàn tay Cảnh Tú như muốn thu hút sự chú ý của cô: "Mấy hôm vừa rồi nếu không có cậu thì không biết mẹ tôi sẽ phải chịu đựng vất vả khổ cực một thân một mình như thế nào."

Cảnh Tú nhìn đôi mắt đỏ hoe mang theo cả tơ máu của đối phương, cô đành đè nén nỗi lo xuống, ra chiều ung dung thở dài: "Có vẻ cậu cũng đã rất cực khổ."

Quý Hựu Ngôn thắc mắc.

"Đen sì, còn gầy nữa, trông rất tiều tụy." Giọng điệu Cảnh Tú như còn thoáng mang theo ghét bỏ.

Quý Hựu Ngôn chớp chớp mắt, gương mặt ra vẻ oan ức, còn chưa kịp giải thích thì Cảnh Tú đã mềm giọng dỗ dành: "Có phải ngủ không được ngon giấc không? Dựa vào tôi ngủ một lát đi, từ đây đến bệnh viện còn tầm nửa tiếng nữa cơ."

Quý Hựu Ngôn thả lỏng cơ mặt, lộ vẻ yếu ớt hiếm gặp khi nghiêng đầu chôn mặt bên bả vai Cảnh Tú. Cảnh Tú điều chỉnh tư thế ngồi để Quý Hựu Ngôn có thể dựa vào thoải mái hơn.

Cô mặc áo phao có mũ lông, lớp lông trên mũ lại mềm mại ấm áp.

Giống như con người Cảnh Tú vậy. Quý Hựu Ngôn vùi mặt mình vào hương thơm quen thuộc, cuối cùng cũng tìm được cảm giác an tâm xa cách đã lâu. Cơ thể cô rất đỗi mệt mỏi trong khi tâm trí lại tỉnh táo, không ngủ được, cứ thế dựa vào vai Cảnh Tú, hàn huyên câu được câu mất với Cảnh Tú về bệnh tình của Quý Trường Tung, còn dò hỏi xem Chung Thanh Ngọc có làm gì khiến đối phương khó xử không.

Cảnh Tú quan tâm chuyện lở tuyết, Quý Hựu Ngôn sợ đối phương lo lắng nên thuật lại theo cách vô vị hết mức.

"Xe băng qua hơn nửa hẻm núi rồi, đường phía trước gập ghềnh quá nên hướng dẫn viên có đề nghị đi bộ, thành thử đoàn năm người bọn tôi cùng xuống xe. Thật ra khoảng cách không còn quá xa, nếu thuận lợi thì chỉ tiếng là đến, ai dè mới đi được tầm hai mươi phút thì chợt nghe thấy tiếng động lớn từ trên đỉnh núi, sau đó hướng dẫn viên sợ hãi thét lên bằng tiếng địa phương, chúng tôi còn chưa hiểu vì sao anh ta hoảng hốt như thế, vừa quay đầu nhìn anh ta đã thấy ngay đằng sau là một trận tuyết lở trông chẳng khác nào cơn nước lũ đang cuồn cuộn đổ xuống từ trên trời."

Quý Hựu Ngôn tai qua nạn khỏi rồi mà giờ nghĩ lại vẫn còn thấy sợ. "Có đá vụn văng về phía bọn tôi, chúng tôi chạy theo hướng ngược lại, tiếng ầm ầm của từng tầng tuyết vùi lấp cứ thế vang lên phía sau, đợi đến khi bọn tôi ngừng chân thì những người không kịp trốn đã bị tuyết trắng chôn sống rồi."

"Bọn tôi thấy giày, rồi tay, túi của bọn họ vùng vẫy lộ ra bên ngoài lớp tuyết. Lúc ấy trận lở tuyết dường như đã dừng, bên cạnh có những người ngoại quốc khác đang kêu cứu, bọn tôi bình tĩnh lại lập tức xông lên cứu giúp. Trước khi đội cứu viện tới, do không có công cụ nào nên bọn tôi phải dùng tay đào từng lớp tuyết dày lên."

Hẳn tay cô đã bị thương khi ấy. Cảnh Tú nghe thôi cũng khiếp vía hãi hồn, cô giật vai ra hiệu Quý Hựu Ngôn ngồi dậy. Quý Hựu Ngôn ngồi thẳng lưng, chợt nghe thấy Cảnh Tú gọi tên mình: "Quý Hựu Ngôn."

"Nguy hiểm như vậy mà cậu còn kiên trì tiếp tục?" Sắc mặt Cảnh Tú nghiêm nghị.

Quý Hựu Ngôn cắn môi, cúi đầu suy sụp đáp: "Kể cả cố gắng thế rồi mà tôi vẫn không kịp gặp mặt ông ấy lần cuối."

Cảnh Tú sợ run người. Đương nhiên cô biết nguyên nhân Quý Hựu Ngôn bất chấp hiểm nguy như vậy, nhưng so với những khả năng chẳng ai hay biết thì cô càng mong muốn Quý Hựu Ngôn bình an hơn.

Cô thả lỏng ngữ điệu dặn dò: "Hứa với tôi sau này không được như vậy nữa. Không được phép để bản thân rơi vào nguy hiểm như thế một lần nào nữa."

Quý Hựu Ngôn 'ừm' một tiếng, như nghĩ tới điều gì mà đôi mắt bỗng sâu thẳm, trịnh trọng nói: "Sẽ không còn lần sau, tôi hứa với cậu."

Vì Cảnh Tú, cô càng phải bảo trọng.


Do trước đấy đã thông báo với bệnh viện nên xe lăn bánh thẳng đến cửa khu vực tiếp nhận bệnh nhân nội trú, Quý Hựu Ngôn và Cảnh Tú đeo khẩu trang, đội mũ, lần lượt xuống xe, nhanh chóng tiến về phía thang máy.

Sau khi tình hình Quý Trường Tung ổn định trở lại, Cảnh Tú xin bệnh viện cấp cho một gian phòng bệnh đơn hạng sang để tiện cho Chung Thanh Ngọc nghỉ ngơi, đồng thời cũng để dành cho Quý Trương Tung một khi chuyển ra khỏi ICU.

Chung Thanh Ngọc đã đợi trong phòng bệnh hồi lâu, trông thấy Quý Hựu Ngôn bình yên vô sự đẩy cửa bước vào thì trái tim căng thẳng kể từ hồi nghe nói có tuyết lở mới chậm rãi bình ổn. Bà hỏi han Quý Hựu Ngôn vài câu về sinh hoạt, chê bai mặt mày cô đen sì sì chẳng khác nào vừa từ Châu Phi về, sau đó bà cùng Cảnh Tú dẫn Quý Hựu Ngôn tới phòng bác sĩ để hiểu rõ hơn về tình hình của Quý Trường Tung.

Bác sĩ nói giống như những gì Cảnh Tú đã cho cô biết trên đường đến đây, hiện tại đã tạm thời ổn định nhưng nếu cứ để đấy không phẫu thuật thì tuổi Quý Trường Tung càng cao, nguy cơ phát bệnh sẽ càng nguy hiểm, đợi tới lúc đó mới phẫu thuật e rằng sẽ khó khăn hơn nhiều. Cho nên càng phẫu thuật sớm thì càng tốt. Đương nhiên cuộc phẫu thuật nào cũng sẽ có rủi ro, huống chi Quý Trường Tung còn bệnh tiểu đường với những vấn đề khác.

Quý Hựu Ngôn cân nhắc mãi, cuối cùng nghiêng về phía phẫu thuật, có điều quyết định này quan trọng quá, cô không dám quyết ngay.

Sau khi ra khỏi phòng đã gần ba rưỡi, đây là thời gian ICU của bệnh viện mở cửa tiếp nhận thăm nom. Cảnh Tú biết rõ quy tắc chỉ có hai người nhà được vào cùng một lúc nên tỏ ý mình sẽ chờ ở bên ngoài, Quý Hựu Ngôn cùng Chung Thanh Ngọc vào bên trong.

Quý Trường Tung trong ICU đã gỡ xuống máy thở, có thể tự chủ nói chuyện. Vừa trông thấy Quý Hựu Ngôn, ông chỉ nhìn lên nhìn xuống vài lượt, thanh âm suy yếu mà ngữ khí vẫn không chút lay động như thường: "Đen sì, ở bên ngoài chạy nhảy suốt à?"

Quý Hựu Ngôn gật gật đầu, chưa kịp nói gì Quý Trường Tung đã lại hỏi: "Nghe mẹ con bảo con đi tìm ai đấy, đã tìm được chưa?"

Quý Hựu Ngôn không biết đáp sao, cô đành bảo: "Cũng được rồi ạ."

"Thế thì tốt." Quý Trường Tung nói.

Quý Hựu Ngôn nhíu mày, đi thẳng vào vấn đề hỏi Quý Trường Tung: "Bố, bố nghĩ sao về việc phẫu thuật? Con nghe mẹ kể bố đồng ý ạ? Không phải trước kia bố không chấp nhận sao?"

"Sớm muộn cũng phải kề dao vào cổ, trốn tránh mãi sao được." Quý Trường Tung nói nhẹ như lông hồng.

Quý Hựu Ngôn nhất thời nghẹn lời, Quý Trường Tung rũ mi mắt, trầm mặc vài giây mới giải thích: "Do trước kia bố có chuyện mãi không yên lòng."

"Ngôn Ngôn, nghe bố dặn đây. Nếu nhỡ đâu phẫu thuật xảy ra kết quả ngoài ý muốn thì con phải chăm sóc mẹ con cho thật tốt. Mẹ con dễ tính hơn bố, khẩu xà tâm Phật..."

Như đang bàn giao hậu sự, Quý Trường Tung thì bình tĩnh trong khi Quý Hựu Ngôn cay mũi khôn nguôi: "Bố phải tự chăm sóc mẹ đi chứ, một mình con sao xuể." Hiếm khi cô lộ vẻ trẻ con giận dỗi như lúc này.

Quý Trường Tung lẳng lặng nhìn cô, một tiếng cười nhẹ nhàng như phát ra từ lỗ mũi: "Con mà một mình à?" Ông nghiêng đầu nhìn lướt qua Cảnh Tú đang im lặng đứng bên ngoài cửa kính, đổi đề tài: "Con bé tốt lắm đấy, hai hôm nay nó vất vả rồi, có thể thấy con bé rất để tâm tới con."

Tầm mắt Quý Hựu Ngôn hướng về phía Cảnh Tú theo ông. Cảnh Tú có vẻ cũng nhận ra, có lẽ do biết không phải đang đang trong bầu không khí tệ nên nở một nụ cười nhàn nhạt.

Khi cô và Chung Thanh Ngọc cùng vào thăm Quý Trường Tung thì Quý Trường Tung vẫn còn đeo máy thở không nói được câu nào, có điều Cảnh Tú đã bảo ông đừng lo cho Chung Thanh Ngọc, cô sẽ chăm sóc bà thật tốt, Quý Trường Tung nhìn cô hồi lâu mới phát ra tiếng khàn đặc, sau đó gật gật đầu. Giây phút ấy không hiểu sao Cảnh Tú thấy ngực mình nóng lên.

Cô nhận ra bọn họ cuối cùng cũng đã thật sự chấp nhận mình, chấp nhận cả một Quý Hựu Ngôn yêu mình. Thực ra bản thân cô không thường để tâm tới ánh mắt người khác, nhưng sự cho phép của Quý Trường Tung và Chung Thanh Ngọc vô cùng quan trọng đối với cô.

Cô mừng rỡ tột độ, rốt cuộc Ngôn Ngôn đã có thể thoát khỏi lớp xiềng xích này rồi.

Quý Trường Tung thôi không nhìn nữa, ông nhấn mạnh nói: "Hiện tại bố chẳng còn gì bận lòng nữa. Con đã chọn con bé, bố và mẹ cũng không ngăn được, quãng đường còn lại phải sống sao cho thật hạnh phúc, đừng có biến sự cho phép của bố và mẹ con bây giờ trở thành sự dung túng."

Hóa ra điều khiến ông ấy không an tâm, không chấp nhận phẫu thuật trước kia là vì mình ư? Quý Hựu Ngôn nhìn gương mặt trang nghiêm không khác gì trong quá khứ của bố, cuống họng đặc nghẹn, viền mắt cay ran.

"Hai đứa con sẽ hạnh phúc mà, nhưng bố phải giám sát chứ." Cô khịt mũi, trêu chọc cùng giọng mũi.

Như có nét cười thoáng qua đôi mắt Quý Trường Tung, ông không nói gì thêm.

Rời khỏi ICU, ba người lại tới phòng bác sĩ điều trị, xác nhận những thứ phải chú ý và thời điểm phẫu thuật. Lúc về phòng bệnh, Quý Hựu Ngôn nhận điện thoại của Ngụy Di Chân, xử lý ít công việc. Cảnh Tú đứng bên nghe Chung Thanh Ngọc nói chuyện phiếm với Lâm Duyệt về chuyến đi Bhutan và Nepal.

Đợi tới lúc Quý Hựu Ngôn cúp máy, Chung Thanh Ngọc bèn giục Quý Hựu Ngôn dẫn Cảnh Tú và Lâm Duyệt đi ăn rồi nghỉ ngơi. Ai cũng thấy rõ tơ máu trong mắt Quý Hựu Ngôn cùng quầng thâm dưới mắt Lâm Duyệt.

Quý Hựu Ngôn không phản kháng được mẹ, cũng có chuyện đang muốn nói riêng với Cảnh Tú nên đồng ý, hẹn Chung Thanh ngọc mười giờ tối sẽ quay lại với bà.

Ba người rời khỏi bệnh viện, ngồi trong xe, Lâm Duyệt thi thoảng quay đầu nhìn Cảnh Tú, cứ muốn nói lại thôi.

Cảnh Tú thắc mắc: "Sao vậy?"

"Cô Cảnh này, chị Diêu Tiêu không đi cùng chị ạ?" Lâm Duyệt ấp a ấp úng.

Quý Hựu Ngôn hứng thú tiếp lời: "Có đi cùng hay không thì liên quan gì tới em hả?"

"Thì đã lâu không gặp thôi, nhớ chị ấy." Lâm Duyệt nhỏ giọng trả lời, sau đó cô nàng phát hiện cả Quý Hựu Ngôn lẫn Cảnh Tú đều nhìn mình chằm chằm, nụ cười đầy ý tứ.

Lâm Duyệt hoảng hốt, giấu đầu hở đuôi: "Là nhớ nhung theo kiểu bạn bè bình thường thôi."

"Có ai bảo không phải nhớ nhung theo kiểu bạn bè bình thường à?" Bốn chữ 'bạn bè bình thường' được Cảnh Tú cắn nhả rõ ràng từng chữ một đầy trêu chọc.

"Tiêu Tiêu đang chuẩn bị bữa tối, về tới nơi là em được gặp ngay." Dứt lời, cô chợt tỏ ra như vừa mới vỡ lẽ: "Vốn dĩ chị định để mấy ngày sắp tới em ngủ chung với Tiêu Tiêu trong phòng dành cho khách, nhưng bây giờ ngẫm lại có vẻ để Tiêu Tiêu ngủ với em không an toàn lắm thì phải."

Mặt Lâm Duyệt đỏ tới mức lan xuống tận cổ: "Cô Cảnh học toàn thói xấu của chị Quý!" Cô nàng liên tục phủ nhận: "Không phải đâu, không phải như các chị đang nghĩ đâu, em... em là..." Ấp úng, kết quả bản thân thế nào cũng không nói được nữa.

Quý Hựu Ngôn tốt bụng giải nguy cho cô nàng: "Được rồi, không trêu em nữa. Có gì hay không thì tự em hiểu rõ."

Lâm Duyệt cúi đầu không phản bác.

"Nếu em thật sự có gì thì phải nghĩ cho thật kỹ về ý nghĩa của nó. Với cả trông Diêu Tiêu thẳng lắm, em phải chuẩn bị sẵn tâm lý." Quý Hựu Ngôn nghiêm túc hơn nhiều, sợ cô nàng bị tổn thương nên muốn căn dặn trước.

Lâm Duyệt nhỏ giọng 'vâng' một tiếng.

Quý Hựu Ngôn thấy tâm trạng cô nàng không được vui bèn thay đổi ngữ khí cổ vũ: "Làm quan ăn lộc vua, ở chùa ăn lộc Phật, sau này em sẽ có nhiều cơ hội, cố gắng nắm bắt nhé."

Cảnh Tú như nhận ra ngụ ý trong lời cô bèn nhíu mày quay sang nhìn, Quý Hựu Ngôn nghiêng đầu, mỉm cười đáp: "Tôi không đi đâu nữa, từ giờ trọng tâm công việc cũng sẽ tại Bắc Thành, cô Cảnh đã sẵn sàng tiếp nhận một kẻ dính người thành tinh hay chưa?"

Sóng mắt Cảnh Tú dập dềnh, cô hất mặt đi hướng khác không thèm để ý đến đối phương, nhưng độ cong bên khóe môi lại để lộ tâm trạng cực kỳ vui vẻ hiện tại của cô.

Về đến nhà cũng vừa lúc Diêu Tiêu nấu nướng xong, bốn người cùng ăn cơm tối, sau đó Diêu Tiêu mang cơm tới bệnh viện, Lâm Duyệt cùng Quý Hựu Ngôn đi tắm rửa rồi về phòng ngủ bù.

Khi Cảnh Tú tắm xong đi ra thì Quý Hựu Ngôn vẫn ngồi nguyên chỗ cũ trên giường, cúi đầu đọc quyển sách, vẻ mặt trầm tư.

Cảnh Tú vén chăn leo lên giường, thuận miệng hỏi: "Đang đọc gì thế? Không mệt à?"

Quý Hựu Ngôn hoàn hồn, gượng cười nhưng nét cười lại không chạm đáy mắt: "A Tú, tôi có thứ muốn cho cậu xem."

"Gì vậy?"

"Vì nghe có tin đại sự lâm bệnh nặng nên tôi mới sợ bỏ lỡ, kiên trì muốn tiếp tục hành trình. Nhưng người tính không bằng trời tính, dọc đường bị trận tuyết lở làm chậm trễ, chỉ hơn thua nửa tiếng mà tôi đã bỏ lỡ mất rồi." Dứt lời, cô lấy một tờ giấy viết thư từ trong trang sách ra, đưa cho Cảnh Tú: "Đại sư biết chúng mình đang tìm kiếm ông ấy nên để lại bức thư này."

Cảnh Tú cảm giác giọng điệu đối phương như đang đè nén thứ gì. Cô ngẩn người, đưa tay nhận lấy bức thư.

Trong thư, Đạo Không như biết hai người họ nghi hoặc điều gì, lời ít ý nhiều giải thích nguyên nhân những cơn đau bất chợt lúc nửa đêm của Cảnh Tú.

Là do biến số bất ngờ trong quá trình quay ngược về quá khứ của Cảnh Tú - hồn của Quý Hựu Ngôn đã bám theo cô cùng bước vào trận pháp. Cảnh Tú dùng thân thể thực để lâm trận trong khi hồn Quý Hựu Ngôn quá hư nhược, đáng lẽ không thể bước qua, nhưng hồn của Cảnh Tú như nhận biết được sự tồn tại của Quý Hựu Ngôn trong vô thức nên đã tách linh hồn ra để bảo vệ Quý Hựu Ngôn, dùng một thân chịu đựng sự trừng phạt dành cho cả hai người, dẫn tới kết cục ba phần hồn bất ổn không tài nào khôi phục.

Ba phần hồn hao tổn khiến hàn khí thấu tận xương nên vào thời điểm âm khí thiên địa thịnh nhất sẽ bị phát tác, khuếch đại cơn đau khắp toàn thân. Chỉ khi Quý Hựu Ngôn chạm vào thân thể cô, linh hồn có sự liên kết thì ba phần hồn của Cảnh Tú mới trở về hoàn chỉnh. Trừ phi ba phần hồn được tu bổ lại như ban đầu - điều mà sẽ tốn một quãng thời gian dài dằng dặc, còn đâu nếu những kiếp sau cô không tìm được Quý Hựu Ngôn để bầu bên sửa chữa khuyết thiếu thì Cảnh Tú khó mà thoát khỏi số kiếp đã định.

Đạo Không nói, Quý Hựu Ngôn là mệnh của Cảnh Tú, đồng thời cũng là thuốc của Cảnh Tú.



Editor có lời giới thiệu: Mấy bảo bối ở đây có ai từng trải qua quá khứ dữ dội với Ma pháp thiếu nữ aka Mahou Shoujo chưa? =)))) Ví dụ như Madoka hay Mahou Shoujo Site mới hơn chẳng hạn? Trước tui không khoái thiếu nữ phép thuật lắm đâu, nhưng kể từ hồi khám phá ra thế giới gei ơi là gei trong các thiếu nữ ma pháp thì tui lậm liền, một phần vì tag Tragedy hay đi liền với tag Mahou shoujo nên tui càng khoái =)))

Vậy nên tui giới thiệu cho các bảo bối 1 bộ đã xuất bản từ tháng 2 nhưng do hôm qua tui mới khai phá ra (Và dành cả tối để đọc nên mới không up chương cho các bảo bối) với đủ lượng tag hút hồn là: Tragedy, Shoujo Ai, Mahou Shoujo, Battle Royale đây =)))))

Tui thuộc dạng cày nhiều nhưng cày ngầm nên ít khi giới thiệu ai lắm =))) Có điều do bộ này có bản đặc biệt kèm sticker cute ghê gớm, giới thiệu cho mọi người biết để mua ủng hộ nxb =)))

Dịch ổn nha (dù vẫn có lỗi), đủ dí dỏm và không bị trẻ con =))) Bất ngờ này đến bất ngờ khác nên hẳn sẽ không khiến mấy bảo bối bị nhàm trong lúc đọc =)))

Với cả có bảo bối nào đi xem Jujutsu Kaisen 0 chưa? =))) Tui high từ hôm bữa đến giờ đó. Giờ chỗ ngồi ở văn phòng làm việc của tôi biến thành ổ wiđú của thầy năm với Inosuke rồi XD 




Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bạn đang xem chương Chương 140 của truyện Dư Tình Khả Đãi