Cùng Bạn Trai Cũ Thành Cp Quốc Dân

Nước Trong Quá Thì Không Có Cá Chó Không Biết Xấu Hổ Thì Là Vô Địch…



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Lương Dĩ Toàn tiếp tục nhặt rau, ánh mắt liếc nhìn Biên Tự bê cái vò lên trên bàn, ngạo nghễ nhìn đám cá chạch, giống như đang nhìn một đám kiến mạng không còn lâu nữa.

Dần dần, anh dùng bộ dáng cầm dao nĩa lấy một cây kéo sắc bén lên, đưa vào bên trong, cầm cây kéo chọc vào trong vò.

Một cây kéo hạ xuống, vang lên một tiếng “sát” thanh thúy, trong vò “rầm” một tiếng…
Đám cá trạch chạy trốn khắp bốn phía.

Cây kéo cắt vào nước không.

Biên Tự nhướn mày, nhìn phía Lương Dĩ Toàn, thấy cô không chú ý tới động tĩnh bên này, coi như không có chuyện gì tiếp tục mở kéo ra, chọc vào tiếp, một hành động rất nhanh đủ ngoan độc.

Sát.

Lại cắt không trúng.

Liên tục cắt không trúng, Biên Tự đặt kéo xuống, xoa xoa cổ, thư giãn hai tay.


Nhưng sự thật chứng minh, tốc độ tay có thể trong vòng một phút đánh một bản một cách thoải mái, cũng không nhất định nhanh hơn cá chạch.

Sau mười mấy hiệp, quần áo Biên Tự cũng đã dính bọt nước, mà đám cá chạch vẫn không tổn hại gì, thậm chí còn có thêm sức sống.

Lương Dĩ Toàn lắc đầu thở dài: “Như vậy không thể làm gì được, vậy anh thử chụp xem.


Biên Tự quay đầu lại, chân mày nhíu lại: “….

Bắt? Chụp?”
Lương Dĩ Toàn nhớ rõ trước kia bà ngoại hay giết cá sống như thế, tóm lại là chúng chỉ ở trong vò, tìm kiếm xung quanh, rồi đưa cho anh một đôi gang tay.

Biên Tự nhắm chặt mắt, đeo gang tay bỏ vào trong vò, cố gắng bỏ qua cảm giác trơn tuột buồn nôn kia, dùng lực chụp chúng.

Cá chạch nằm trong tay, anh ụp tay lại, thuận thế bắt lên.

Con cá vừa trơn bóng này đã không động rồi.

Cũng chỉ có như vậy.

Khóe miệng Biên Tự cong lên, giơ đuôi cá chạch lên, đang muốn kêu Lương Dĩ Toàn đến xem, con cá kia bỗng nhiên bị đau, hồi quang phản chiếu trượt theo ngón tay anh trượt ra ngoài, theo một đường parabol nhảy dựng lên…
Lương Dĩ Toàn quay đầu lại, sau gáy chợt lạnh, “A” một tiếng.

Mọi người ngồi ở so pha trò chuyện nhao nhao nghiêng đầu sang.

Biên Tự bị kiềm hãm, liền bỏ gang tay ra: “…Đừng nhúc nhích.


Con cá vừa lạnh vừa trơn dán lên người, cả người Lương Dĩ Toàn nổi da gà, đến thở cũng không dám thở, nào dám động đậy, tay chân cứng ngắc đứng ở trước bồn rửa.

Một tay Biên Tự giữ vai cô, một tay tiến vào cổ áo sau lưng cô, bắt con cá ra.

Lương Dĩ Toàn cúi mắt xuống, nhìn con cá chạch bị ném ra ngoài, cảm giác thấy mình cũng sắp ngất theo rồi.


Bị tức tới choáng váng.

Cô chậm rãi giương mắt nhìn về phía Biên Tự.

“Tôi… Không phải, vừa rồi nó giả vờ bất tỉnh…” Ý thức được lúc này không phải lúc cáo trạng, Biên Tự ngậm miệng, rút mấy tờ khăn giấy, lau lau cổ cho cô.

Lương Dĩ Toàn run rẩy đẩy tay anh ra, xoay người vội vàng đi lên cầu thang.

Biên Tự đứng tại chỗ im lặng, nghiêng đầu nhìn tới máy quay gần nhất, dùng bàn tay vừa đụng vào con cá chạch kia chỉ ngón trỏ vào màn hình: “Một phút sau, tôi muốn thấy mấy thứ này biến mất khỏi mắt tôi.


***
Phần tiếp theo là cắt thái do Thẩm Tế và Trình Lạc phụ trách.

Nhìn cảnh vừa rồi, Thẩm Tế tiếp nhận công việc còn lại của Lương Dĩ Toàn, để Biên Tự lên lầu dọn dẹp một chút.

Cả người Biên Tự dính nước bẩn, rất muốn lập tức đi tắm nước nóng, lúc tới đầu cầu thang lầu hai có chút chần chừ, nhẫn nại đi tới phía phòng Lương Dĩ Toàn.

Cửa phòng đóng chặt, Biên Tự nghiêng tai nghe ngóng, không nghe ra động tĩnh bên trong.

“Lương Dĩ Toàn?” Anh thử thăm dò gõ gõ cửa.

Trong phòng không ai đáp lại.

“Tôi…” Biên Tự khẽ khụ một tiếng: “Không phải cố ý.


Là cố ý còn bảo phải sao?
Lương Dĩ Toàn đương nhiên biết anh không cố ý, nhưng vẫn không nhịn được mà tức giận.

Cũng không biết cô là tạo nghiệt mấy đời, mới dính phải Biên Tự tự chịu tội này.


Hơn nữa lúc cô nghĩ lại, hôm nay lúc bốc thăm sao lại khéo như vậy, nói không chừng lại là tổ tiết mục và Biên Tự cùng một giuộc rồi.

Lương Dĩ Toàn càng nghĩ càng phiền muộn, nghe người ngoài cửa chậm chạp không đi, cao giọng hướng ra cửa: “Về phòng anh đi, hôm nay tôi không muốn nhìn thấy anh thêm lần nào nữa!”
***
Lương Dĩ Toàn vào phòng tắm tắm rửa một cái, đổi bộ quần áo, lúc xuống lầu, Thẩm Tế với Trình Lạc vừa vặn hoàn thành nhiệm vụ, đang giao ban với Lâm Tiếu Sinh và Phan Ngọc.

Bên sô pha có một cô gái trẻ tuổi ngồi, đang nhìn đông nhìn tây.

Chắc là nữ khách mời số 4 vừa được Đoạn Dã đón về.

Thấy Lương Dĩ Toàn, hai mắt cô gái sáng lên, đứng lên vẫy vẫy tay với cô: “Xin chào, là cô Lương đúng không?”
Lương Dĩ Toàn hơi khom người, gật gật đầu: “Xin chào, là tôi.


“Oa, cô ở bên ngoài nhìn còn xinh hơn trong màn hình…” Cô gái vẻ mặt hâm mộ mắt không chớp nhìn chằm chằm cô.

“Cảm ơn,” Lương Dĩ Toàn cười đi lên phía trước, chỉ chỉ sô pha, “Ngồi đi.


Cô gái liền ngồi xuống.

“Vị này chính là bạn học Triệu Mộng Ân, trước mắt là sinh viên Học viện sư phạm âm nhạc Nam Hoài.

” Thẩm Tế kết thúc công việc đi tới bên này, giới thiệu cho Lương Dĩ Toàn nghe.

“Đúng, cô Lương gọi tôi là Tiểu Triệu hoặc là
.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.