Bắt Nạt Tướng Quân Đến Phát Khóc

Dùng Lương Câu Phụ Vương Để Lại Đổi Lấy ‘Mỹ Nhân’



"Nghe nói Hoa công ngoại trừ thích mỹ nhân, còn rất thích bảo mã." Trình Thiên Diệp cười nói, nàng vẫy tay, cho tùy tùng dắt Hoàng Phiêu Mã qua: "Ngựa này tên Hoàng Phiêu, có thể ngày đi nghìn dặm. Có câu bảo mã tặng anh hùng, ta thấy ngựa này, chỉ có thể xứng đôi với nhân vật anh hùng như Hoa công. Nếu Hoa công bỏ qua tên nô lệ ngài yêu thích này thì tại hạ sẽ tặng ngựa này cho Hoa công để cảm tạ."

Tiêu Tú kinh hãi, hắn nhìn thoáng qua Mặc Kiều Sinh, thấp giọng nói với Trình Thiên Diệp: "Chúa công không thể, ngựa này do chính lão Hầu gia để lại, sao có thể tùy ý tặng cho người, chỉ vì để đổi lấy một tên nô lệ. Hành động lần này chỉ sợ sẽ làm cho lòng của các lão tướng kia rét lạnh."

Trình Thiên Diệp nhìn thoáng qua Mặc Kiều Sinh.

"Không sao, người quan trọng hơn ngựa." Trình Thiên Diệp thuận miệng đáp một câu, nàng không có thời gian chậm rãi giải thích cho những người cổ đại có tam quan bất đồng thế này.

Hoa Vũ Trực thấy Hoàng Phiêu mã kia, thần tuấn phi thường, trong tiếng rít gào, có thái độ đăng không nhập hải, trong lòng mừng rỡ.

Xoa xoa tay nói: "Thần câu [1] như thế, không dám dùng một tàn nô để đổi lấy."

[1] câu: Ngựa hai tuổi gọi là câu. Phàm ngựa còn non còn khoẻ đều gọi là câu.

Gã vỗ tay một cái, hai hàng đội ngũ sắp xếp chỉnh tề đi ra từ hành dinh. Hàng bên trái là các mỹ nam tử hình thái khác nhau, hàng bên phải là mỹ kiều nương tươi đẹp.

Bọn họ có xinh đẹp, có thanh khiết, mỗi người đều được bảo dưỡng trông như băng cơ ngọc phu, thân thể mềm mại.

Hoa Vũ Trực nhằm thẳng vào Mặc Kiều Sinh nói: "Tên nô lệ này, ta dưới cơn thịnh nộ, nhất thời không lưu tay. Trông hắn, đã là kẻ nửa tàn phế, hiền đệ lấy cũng chỉ vô dụng. Ở đây, lão phu có rất nhiều mỹ nhân và loan sủng tướng mạo thượng giai, tài nghệ song tuyệt, hiền đệ có thể chọn một hai người trong này."

Trình Thiên Diệp đang muốn tiếp lời, thoáng trông thấy Mặc Kiều Sinh từ trên ghế dài giãy dụa muốn bò dậy, hai tay hắn run rẩy, cắn chặt hàm răng, cố gắng động người, dường như muốn chứng minh bản thân mình không phải là kẻ nửa tàn phế.

Nhưng cuối cùng không còn sức duy trì, ngược lại ngã gục vào trong vũng máu.

Hắn nằm sấp trên chiếc ghế đầy máu, tóc dài tán loạn, trong miệng không ngừng thở dốc, nhắm chặt hai mắt, tràn ngập bi quan.

"Được rồi, được rồi." Trình Thiên Diệp thật sự không đành lòng, nhẹ nhàng sờ đầu hắn một chút, an ủi trái tim đang bất chợt hốt hoảng kia: "Ta chỉ muốn tên nô lệ này thôi."

Nàng chắp tay nhìn về phía Hàn Toàn Lâm: "Tại hạ thật sự rất thích người này, kính xin Hàn công đừng so đo với tại hạ, bỏ qua những thứ mình yêu thích."

Hàn Toàn Lâm thấy Hoa Vũ Trực đã đồng ý rồi, đành phải theo bậc thang đi xuống, ôm hận gật đầu.

Lúc này Trình Thiên Diệp và Hoa Vũ Trực viết một khế kết công văn trao tay bán nô lệ.

Vung tay lên cho tùy tùng khiêng cả người và ghế đi.

Mang theo một tên nô lệ đầy máu tươi, rước lấy ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Trình Thiên Diệp vô cùng lo lắng trở về.

Nàng biết rõ chuyện này không lâu nữa sẽ truyền khắp toàn thành, trở thành bằng chứng nàng ‘hoang dâm vô đạo’.

Thêm một sự tích chói lọi cho Tấn Việt công, dùng lương câu phụ vương để lại đổi lấy ‘mỹ nhân’.

Có lẽ đám người Trương Phức sẽ càng xem thường nàng.

Nhưng vậy thì sao?

Giờ phút này nàng không có tâm trạng để trông nom những người, những việc đó.

Máu tươi trên ghế dài sền sệt nhỏ xuống, từng giọt từng giọt như đánh vào lòng nàng, rất khó chịu.

Cả đường đi nàng đều kề cận chiếc ghế dài, thỉnh thoảng nhìn cái gáy đang vô cùng bất an kia, nhẹ giọng an ủi: "Nhịn một chút, trở về sẽ có đại phu."

Đi đến cửa ra vào hành dinh, đúng lúc gặp được Trương Phức.

Trương Phức vẫn mang theo vẻ mặt vạn năm không đổi, nhìn thấy đội ngũ kỳ quái của bọn họ, cũng nhịn không được nứt ra một khe hở rồi.

Trình Thiên


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.