Bắt Nạt Tướng Quân Đến Phát Khóc

Thiếu



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Trong thành Trịnh Châu, một chỗ bên cạnh hồ nước, tầng trong tầng ngoài đều bị cư dân phụ cận vây quanh.

Bọn họ không dám tới gần, chỉ đứng xa xa, thò đầu ra xem náo nhiệt.

Trong hồ nước có một thi thể nam nhân không đầu được vớt ra, người phát hiện thi thể đang mặt mày ủ dột giải thích tình hình với các nha dịch.

Thi thể này không biết đã ngâm trong hồ bao lâu, toàn thân trương phình, tanh hôi không chịu nổi.

Vừa vớt lên, người đánh cá đã sợ tới mức tè ra quần.

Thừa lại, cấp dưới của Quận thừa Trịnh Châu là Đặng Án, đang không hề e dè ngồi xổm bên cạnh cỗ thi thể kia, thậm chí mang theo vẻ hào hứng, cẩn thận xem xét hủ thi [1] mà người khác tránh không kịp này.

[1] hủ thi: thi thể mục rữa, thối nát.

Đầu của thi thể bị người cắt xuống, gãy lìa.

Sọ người không hề dễ chặt đứt chút nào, rất có khả năng hung thủ có võ nghệ cao siêu, lực tay mạnh mẽ.

Đặng Án vừa lật xem thi thể, vừa suy tư.

“Đặng thừa lại, ta đang tìm huynh đấy.” Hà Hựu cùng là cấp dưới của Quận thừa như Đặng Án, đang vội vàng chạy đến.

Đột nhiên nhìn thấy một hủ thi, Hà Hựu giật cả mình.

“Đừng làm, đừng làm nữa. Quận trưởng đại nhân khẩn cấp chiếu lệnh cho toàn bộ của quận trưởng, lại sở [2] đến Quận sở nghị sự.” Hắn giơ tay áo ngăn trở con mắt nói.

[2] trưởng, lại: đều là chức quan; lại: ý chỉ là chức nhỏ không có thực quyền.

“Đợi một lát.” Đặng Án không nhanh không chậm đáp.

Hà Hựu túm lấy tay áo của hắn kéo đi: “Quận trưởng đại nhân triệu hồi, sao có thể chờ được, trước tiên gác những án này lại đã, huynh còn thấy ấn tượng về mình trong mắt hai vị đại nhân Quận trưởng cùng Quận thừa chưa đủ tồi tệ sao?”

Đặng Án bất đắc dĩ bị túm lên xe ngựa, hắn vừa vén rèm xe lên vừa nhìn quanh hồ nước, nói: “Rốt cuộc có chuyện gì mà khẩn cấp như vậy, Chúa công đã về Biện Kinh rồi, Trịnh Châu ta còn có thể có chuyện gì gấp, cần tụ tập toàn bộ quan viên tham thảo?”

“Chúa công ban chính lệnh từ Biện Kinh, yêu cầu tất cả thiết lập giáo dục tại quận, cũng muốn khuyến khích hạt mở trường tư thục. Biện Kinh sẽ cử hành đại khảo định kỳ, khảo tra tất cả những người tài được quận huyện tuyển chọn, lựa ra người ưu tú cho làm quan.” Hà Hựu hưng phấn nói: “Đến lúc đó số học sinh từng quận đề cử lên sẽ trở thành một trong những chỉ tiêu để đánh giá Quận trưởng đại nhân vào cuối năm, huynh nói Quận trưởng đại nhân có gấp hay không?”

Trịnh Châu trở thành quận mới của Tấn quốc không lâu, Quận trưởng và Quận thừa đều nóng lòng lấy được một cái thành tích tốt vào “Thượng ký” [3] mỗi năm một lần để tạo ấn tượng tốt với Chúa công, cho nên đối với việc ảnh hưởng đến đánh giá cuối năm này họ vô cùng xem trọng.

[3] Thượng ký: chỉ thu nhập của các cấp quan phủ như về đất cày tăng hay giảm, hộ khẩu nhiều hay ít, báo cáo về tình huống thiên tai, trị an xã hội làm tiền đề trở thành những điểm cho trung ương đánh giá địa phương này, bắt nguồn từ thời Tần quốc. Đến Tây Hán, họ đã thiết lập quan viên ghi chép, chịu trách nhiệm “thượng ký”.

Hà Hựu là chủ bộ [4], hiện tại đang thiếu quan văn, chuyện này rất có thể rơi xuống người hắn, đúng là cơ hội để hắn thể hiện lập công.

[4] chủ bộ: là chức vụ tá lại (thuộc hạ của thượng cấp, ngày nay được hiểu là cấp dưới trực tiếp của các giám sát hoặc quản lý lãnh đạo nòng cốt) chưởng quản công văn.

Đặng Án chẳng mấy hào hứng: “Ta chỉ là tiểu lại hình ngục phụ trách tố tụng, việc này đâu liên quan gì đến ta, ta còn đang bận tra án đấy.”

“Sao lại không liên quan gì đến huynh, trong tân chính của Chúa công nêu rõ, thượng ký cuối năm, bách quan tự trị, đương tắc khả, bất đương tắc phế (được thì cho làm, không được thì loại bỏ). ‘Trị’ở đây đã bao hàm cả các trinh án, bắt đạo phỉ của hình ngục, thu thuế vụ, huấn luyện binh lính, còn có thành quả của nền giáo dục cấp quận mới ra này nữa.”

Hà Hựu phấn chấn vỗ vỗ bả vai vị hảo hữu không có sở trưởng về giao tiếp với thượng cấp này của mình: “Án quân [5], huynh giỏi về phá án, sau này chắc hẳn các đại nhân sẽ cần trông cậy vào tài hoa của huynh, sẽ không bài xích huynh như trước nữa đâu.”

[5] quân: quân có thể hiểu theo hai nghĩa, một là người cai trị tối cao ở một đất nước (quân chủ), hai là lời chào để gọi nhau hằng ngày. Ở đây, quân được hiểu là lời gọi nhau hằng ngày.

Đặng Án không có hứng thú với chính vụ, hắn chỉ hy vọng chính sách mới có thể giúp hắn trong lúc phá án giảm bớt một đám thượng cấp tới quấy nhiễu, giúp hắn có thể phát huy năng lực thật sự của mình.

Hà Hựu vô cùng kính phục tân Chúa công ngày nay của Trịnh Châu: “Án quân, mấy ngày Chúa công ở Trịnh Châu, huynh có từng gặp mặt Chúa công chưa? Đáng tiếc ta chức vị thấp kém, vô duyên chiêm ngưỡng được phong tư của Chúa công, quả thật tiếc nuối.”

“Ta cũng chưa từng gặp Chúa công, nhưng có trông thấy


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bạn đang xem chương Thiếu của truyện Bắt Nạt Tướng Quân Đến Phát Khóc