Anh Trai Nhỏ

Chương 7



Lần đầu tiên Tạ Liễu Liễu phát hiện con trai cũng có thể nấu ăn ngon như thế.

Bình thường trong nhà đều do mẹ cô xuống bếp, mặc dù thỉnh thoảng cha cô có giúp đỡ, nhưng tài nấu nướng thật sự không dám khen tặng. Mấy anh họ, em họ nhà cô cũng đều không đụng tới việc bếp núc. Cho nên khi Hạc Lâm bưng chén cơm chiên lên, cô vô thức ngồi thẳng người.

Nhưng màu sắc của cơm chiên ở trước mắt rất đẹp, mùi thơm xông vào mũi, mỗi hạt cơm đều được bọc trong lớp lòng đỏ trứng mềm xốp, phối hợp với đậu nành và rau cải xanh tươi, có thể nói là khá làm người ta muốn động đũa.

Hạc Lâm thấy cô không nhúc nhích, nhếch miệng hỏi: “Sao vậy? Còn đang lo lắng tớ có mưu đồ quấy rối, bỏ thuốc ở bên trong sao?”

Tạ Liễu Liễu liền vội vàng lắc đầu.

Đương nhiên... không phải vậy, cô chỉ hơi bị khiếp sợ thôi.

Bây giờ có rất ít người biết tự nấu cơm, cô chỉ biết tự nấu cháo hay mì ăn liền thôi.

Buổi sáng mẹ có bảo đến nhà Hạc Lâm ăn cơm, cô vốn dĩ không ôm chút hy vọng gì.

Không nghĩ tới - -

Tạ Liễu Liễu múc một thìa cho vào trong miệng.

Quả thật ngon như lúc vừa mới nhìn thấy vậy.

Cô yên lặng ăn vài miếng, ngẩng đầu nhìn thấy Hạc Lâm đứng đối diện cầm ly nước, không chớp mắt nhìn mình. Khẽ ho khan vài tiếng, hỏi: “Trong nhà cậu chỉ có một mình cậu thôi sao? Cậu thường tự nấu cơm à?”

Hạc Lâm gật đầu, ừ một tiếng.

Tạ Liễu Liễu hỏi: “Cha cậu đâu?” Cô không nhìn thấy dấu vết nào của nam chủ nhân trong nhà này.

Nụ cười bên môi Hạc Lâm khẽ ngưng lại, biểu cảm lạnh nhạt, nét mặt cứng lại.

Anh nói: “Ông ấy đi rất lâu rồi.”

Tạ Liễu Liễu hiểu rõ ý của câu này. Ngón tay nắm chặt cán thìa, trong mắt toát ra vẻ áy náy, không biết làm sao nuốt trôi một ngụm cơm trong miệng này.

Một hồi lâu, cuối cùng cô cũng nuốt xuống nói:

“Thực xin lỗi.”

Nhưng Hạc Lâm không quan tâm đến, người dựa vào bàn ăn, cong môi nói sang chuyện khác: “Ăn ngon không?”

Tạ Liễu Liễu ra sức gật đầu.

“Vậy thì ăn nhiều một chút.” Hạc Lâm nói, nếu như bây giờ có thể, anh nhất định sẽ duỗi tay sờ đầu cô. Xem ra cô còn cần được an ủi hơn cả anh, giống như người bị vạch trần vết sẹo kia không phải là anh, mà là cô. “Mẹ tớ vừa gọi điện thoại về, nói bà và mẹ của cậu có thể bảy giờ mới về đến nhà.”

Bây giờ mới 5 giờ 50, còn khoảng 1 tiếng nữa thì hai người mới trở về.

Tạ Liễu Liễu khẽ ồ một tiếng.

Không biết là ý thức được bản thân mình nói sai, hay là thật sự rất đói bụng, trong thời gian kế tiếp, Tạ Liễu Liễu cũng không mở miệng nói chuyện.

Hạc Lâm ở phòng khách xem DVD. Sau khi cô ăn xong thì chủ động bưng bát đũa đến phòng bếp rửa.

Hạc Lâm đạo: “Không cần dọn đâu, đặt ở đó đi để tớ rửa là được rồi.”

Nhưng Tạ Liễu Liễu không nghe thấy.

Nhà anh và nhà của Tạ Liễu Liễu có kết cấu hoàn toàn tương phản nhau, phòng khách đối diện với phòng ăn, đi qua quầy bar chính là phòng bếp. Bên trong là phòng ngủ và phòng sách.

Tạ Liễu Liễu ngựa quen đường cũ, đợi đến lúc Hạc Lâm đi tới thì cô đã thoải mái rửa xong đũa và chén.

Chỉ là tủ đựng bát nhà Hạc Lâm hơi cao, Tạ Liễu Liễu nhón chân lên rất lâu, nhưng cũng không đủ với tới cạnh quầy tủ.

Hạc Lâm đứng bên cửa nhẹ nhàng cười, giúp cô mở cửa tủ bát ra, duỗi tay nhận lấy bát đũa từ trong tay cô, hỏi: “Cậu ở nhà cũng làm việc nhà giống thế sao?” Ý của anh là chỉ cô tay chân vụng về.

“À không.” Tạ Liễu Liễu thở phào một cái, thản nhiên nói. Từ trước đến giờ, công việc nhà đều do cha cô tranh làm, nhưng cô lại hỏi, “Không phải tay cậu bị thương đấy chứ?”

Hạc Lâm chợt khựng người lại, cánh tay đang nâng giữa không trung cứng đờ.

Anh cúi đầu nhìn cô, “Sao cậu biết?”

Tạ Liễu Liễu nói: “Lúc nãy cậu xới cơm hay cầm đũa đều dùng tay trái, mặc dù đặc biệt đeo bao cổ tay, nhưng trong tiềm thức vẫn bảo vệ cổ tay phải của mình.” Nói xong, cô ngẩng đầu lên, chân thành hỏi: “Cậu bị thương có nghiêm trọng không?”

Trong khoảnh khắc này, Hạc Lâm không biết nên mở miệng như thế nào.

Cô gái ở trước mặt có đôi mắt đen láy, giọng nói mang theo sự quan tâm.

Rõ ràng là những thứ kia đều là chi tiết nhỏ, nhưng cô lại có thể nhạy cảm nắm bắt được.

Từ trước đến giờ anh chưa từng nói lý do mang bao cổ tay với bất kỳ ai.

Cũng cho rằng mình che giấu cực kỳ tốt.

Tim Hạc Lâm đập mạnh và loạn nhịp một hồi lâu, đôi mắt rủ xuống, khẽ cười:

“Không nghiêm trọng lắm đâu.”

Vậy thì tốt rồi.

Tạ Liễu Liễu gần như không hề nghi ngờ, cũng không hỏi nhiều. Sau khi giúp anh dọn dẹp đồ đạc xong liền đi


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.