Anh Trai Nhỏ

Kẹo Bông Gòn



Ánh mắt anh hơi do dự, sau đó lại không biến sắc quay đi.

Trước đôi mắt sáng rực của cô gái, tròng mắt trắng đen rõ ràng xoay tròn nhìn anh. Đôi môi đỏ mọng mím chặt, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc.

Dường như chỉ cần hôm nay anh nói ra một đáp án sai trái, thì cô sẽ không để anh đến gần cô nữa.

Hạc Lâm không khỏi nhớ tới lần gặp nhau ở thang máy.

Cô cũng cảnh giác như thế này, không chút khách khí ngăn anh ở trước cửa thang máy.

Giống như một con mèo nhỏ tỏ ra khí thế.

Thật ra đây không phải là lần đầu tiên Hạc Lâm trông thấy cô.

Khi đó bọn họ vừa mới mua căn nhà này, đồ đạc còn chưa chuyển đến. Bởi vì lúc trước anh đánh nhau bị cho thôi học ở trường trọng điểm của tỉnh, sau khi chuyển trường thì tìm nhà rất gấp gáp, cho nên phải để người ta trang hoàng lại căn nhà này cho tốt, nhờ vào đủ loại nguyên nhân trái với điều khoản của chủ cũ, bọn họ mới thuận lợi ký xong hợp đồng, lập tức có thể vào ở.

Lần đó mẹ của Hạc Lâm làm thêm giờ nên cuối tuần anh một mình khuân đồ qua.

Sau khi thu dọn phòng khách và phòng ngủ xong, thì ở ngoài cửa chống một đống đồ không cần nữa.

Hạc Lâm đẩy cửa ra định xuống lầu vứt rác, không biết là do hiệu quả cách âm của căn phòng không tốt, hay là căn nhà đối diện đã quên đóng cửa, mà vừa đi vào hành lang, anh mơ hồ nghe thấy một giọng nói trong trẻo.

“Mẹ, kẹo dừa con đặt ở trên tủ đâu rồi ạ?”

Là một cô gái nói chuyện.

Giọng điệu nhẹ nhàng, mang theo một chút hoang mang không biết tại sao, trong trẻo vang lên.

Dường như toàn bộ hành lang đều bị giọng nói này thắp sáng.

Tiếp theo là một người phụ nữ trung niên nói tiếp: “Sao mẹ biết chứ, có phải tự con lén ăn hết rồi không? Mẹ đã nói với con rồi, ăn nhiều kẹo không tốt đâu, còn không bằng uống nhiều sữa vào, có thể cao lên.”

Cô gái không trả lời, trên sàn nhà lót gạch đá vang lên tiếng bước chân lẹp xẹp nói cho anh biết rằng, cô còn đang tìm kẹo.

Một lát sau, có lẽ là không tìm được. Cô đi đến cạnh cửa, không đồng tình nói thầm: “Con có uống sữa thì cũng chẳng cao lên đâu.”

Hạc Lâm đang đứng thẳng người, nhìn con số thang máy đang từ từ tăng lên.

“Con nói gì đấy?” Người phụ nữ được cô gái gọi là mẹ hỏi.

Cô gái nói không có gì, sau đó trốn tránh: “Con trở về phòng làm bài tập đây.”

“Đợi chút.” Mẹ của cô gọi cô lại, nghe giọng nói giống như truyền ra từ phòng bếp, “Giáo viên của tụi con đề nghị con tham gia trại hè tiếng anh, tại sao con không nói với mẹ một tiếng mà đã từ chối liền rồi?”

Bước chân của cô gái dừng lại, không nhìn thấy vẻ mặt.

Qua rất lâu, cô mới nói: “Trại hè đó phải đi tận 45 ngày, mỗi ngày đều phải


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.