Anh Trai Nhỏ

Bám Chặt Áo Của Tớ



“...”

Đương nhiên Tạ Liễu Liễu không muốn đến trễ, nhưng mà, cô thấy chỗ ngồi phía sau xe của Hạc Lâm hoàn toàn trống rỗng. Ngay cả chỗ ngồi cũng không có thì muốn chở cô bằng cách nào đây?

Dường như anh có thể nhìn ra nỗi nghi hoặc của cô, Hạc Lâm thu hồi nụ cười trên môi, khẽ thẳng người lên, nói: “Không có bảo cậu ngồi ở phía sau.”

Anh nhẹ nhàng cong ngón trỏ và ngón giữa lại, gõ lên giá xe đạp phía trước, nói với cô: “Ngồi ở chỗ này nè.”

Tạ Liễu Liễu: “...”

*

Từ tiểu khu tới trường học mất 40 phút, Hạc Lâm đạp xe rất nhanh.

Xe đạp của anh đã từng được anh sửa lại, thân xe nhẹ nhàng, tốc độ xe không giảm. Cho dù chịu tải trọng là hai người, cũng không cảm thấy khó khăn chút nào.

Đặc biệt là dáng người xinh xắn của Tạ Liễu Liễu, càng không mang theo bao nhiêu sức nặng.

Duy nhất có một cái không ổn chính là khoảng cách giữa giá xe và tay lái quá xa, Tạ Liễu Liễu không với tới tay lái, đành phải đỡ ống tuýp xe đạp phía sau.

Chỉ là nếu như vậy thì động tác này thật sự rất thân mật.

Tay Tạ Liễu Liễu cách bên chân của Hạc Lâm không đến 3cm, hơi động một chút sẽ chạm vào nhau. Cô giống như bị điện giật đột nhiên rụt tay về, để ở giữa không trung, không biết phải làm sao.

Đúng lúc xe đạp rẽ vào đường khác, thân xe nghiêng, người cô đảo về một bên.

Tay mắt Hạc Lâm lanh lẹ đỡ bả vai cô, cúi đầu nói một câu gì đó với cô.

Tạ Liễu Liễu không nghe rõ, hỏi: “Cậu nói cái gì?”

Xe chạy rần rần, tiếng gió ồn ào.

Hạc Lâm liền cúi người xuống, ghé sát vào lỗ tai cô, nhắc lại từng chữ:

“Nắm chặt áo tớ.”

Tạ Liễu Liễu chần chừ một giây, nhìn đồng phục màu xanh lam bị gió cuốn lên, cô muốn nói không cần, nhưng xe đạp lại quẹo cua, cô bị nghiêng về trước nên cuối cùng cũng đưa tay nắm chặt hai bên thắt lưng anh.

Vóc người của cậu thiếu niên cao gầy cách càng gần, càng ngửi được mùi hương mát lạnh dễ chịu trên người anh.

Cánh tay anh vòng hai bên cô, giam chặt cả người cô ở trong.

Cái cằm ở trên đỉnh đầu cô, tiếng hô hấp nặng nề thoáng vang bên tai cô, quấn quanh bên tai cô.

Tay Tạ Liễu Liễu nắm chặt vạt áo của Hạc Lâm rồi buông, buông xong thì lại nắm chặt. Giống như đang cầm một củ khoai lang nóng phỏng tay.

Cuối cùng cả hai người đều không nói một lời gì cả.

7:48 phút, rốt cuộc hai người họ cũng thành công đến cổng trường học.

Hạc Lâm bóp thắng, xe vững vàng dừng lại.

Lúc này ở cổng trường không có ai cả, tất cả mọi người đã sớm vào lớp học, chỉ có vài thành viên hội sinh viên cùng mấy học sinh thường xuyên đi trễ.

Tạ Liễu Liễu nắm chặt cặp da, nhảy xuống từ trên xe.

Hạc Lâm đẩy xe đạp chậm rãi đi sau lưng cô.

Bên cạnh có người nhìn thấy bọn họ cùng đi xe đạp thì huýt sáo chọc đùa không ngừng.

Một học sinh trong hội viên hình như biết Hạc Lâm, nhìn thấy anh thì đi


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bạn đang xem chương Bám Chặt Áo Của Tớ của truyện Anh Trai Nhỏ